Chương 49: Quân cờ

Không biết có phải chỉ là ảo giác hay không, nhưng dạo gần đây Tú Tú luôn cảm thấy Thôi Đạo Chi thường xuyên dùng một ánh mắt mà nàng không sao hiểu nổi để lặng lẽ nhìn nàng thật lâu. Mỗi lần nàng ngẩng đầu nhìn lại, hắn liền lập tức dời mắt đi, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Tú Tú đương nhiên không tự mình đa tình cho rằng hắn nảy sinh tình cảm với mình. Chỉ là số lần như thế quá nhiều, khiến trong lòng nàng dần sinh nghi hoặc, không biết rốt cuộc Thôi Đạo Chi đang toan tính thứ gì.

Nàng cũng không hỏi. Bởi dù có hỏi, Thôi Đạo Chi cũng sẽ không trả lời; nói không chừng còn đổi lại một trận châm chọc mỉa mai. Nàng cần gì phải tự chuốc lấy phiền phức.

Dù hắn muốn làm gì thì suy cho cùng, cảnh ngộ của nàng cũng khó mà tệ hơn hiện tại.

Xe ngựa chạy đều đều về phía trước, tua rèm bằng đá xanh trên bệ cửa khẽ lay động, bên ngoài thỉnh thoảng truyền vào những âm thanh ồn ào mơ hồ.

Thôi Đạo Chi vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng mở mắt ra, lại dùng ánh nhìn phức tạp ấy nhìn về phía Tú Tú.

Tú Tú giả vờ như không hay biết, vẫn an tĩnh ngồi tại chỗ.

Hôm nay nàng trang điểm giản dị, trên người mặc một chiếc váy áo bông màu tím nhạt, trên đầu chỉ cài mấy đóa hoa lụa xanh ngọc, ngoài ra không thêm trang sức gì khác. Cả người nàng giống như một đóa sen vừa nhô lên khỏi mặt nước, kiều mị mà vẫn phảng phất nét thanh nhã.

Thôi Đạo Chi vươn tay kéo nàng vào lòng, để nàng ngồi lên đầu gối mình.

Mùi trầm hương nhè nhẹ từ người nam nhân từng đợt lan vào chóp mũi, Tú Tú có chút không quen, theo bản năng muốn đứng dậy. Nhưng ngay sau đó, nàng nhớ tới lời hứa khi trước của Thôi Đạo Chi, liền dừng động tác, ngoan ngoãn ngồi yên.

"Ngoan lắm."

Ánh mắt Thôi Đạo Chi lướt qua gương mặt Tú Tú. Thấy bên thái dương trái của nàng có một lọn tóc rơi xuống, hắn giơ tay nhẹ nhàng gạt đi, vén ra sau tai nàng.

Đối với những cử chỉ thân mật gần đây của hắn, trong lòng Tú Tú sinh ra phản cảm, nhưng nàng chỉ lặng lẽ ngồi đó, không nói một lời.

Nàng không nói, Thôi Đạo Chi cũng không nổi giận, chỉ cúi mắt nhìn nàng, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.

Chóp mũi Tú Tú dần dần rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Không hiểu vì sao, Thôi Đạo Chi lại khẽ thở dài bên tai nàng, tựa như đang gặp phải một nan đề khó giải.

Tú Tú sợ nhột, hơi né đi một chút, lập tức bị hắn giữ chặt eo, kéo trở lại.

"Đừng nhúc nhích." Giọng Thôi Đạo Chi trầm ổn vang lên bên tai nàng, "Đừng nhúc nhích, cứ như vậy một lát đi."

Hắn khép mắt lại, đặt cằm lên vai Tú Tú, không nói thêm lời nào.

Trong nhận thức của Tú Tú, Thôi Đạo Chi xưa nay đối với nàng chưa từng dịu dàng. Cho dù là trên phương diện phòng the, hắn cũng luôn bá đạo gấp gáp, từ khi nào đã trở nên dịu dàng vô hại thế này? Tựa như hắn thật sự chỉ là quá mệt mỏi, muốn dựa vào nàng nghỉ ngơi một chút.

Thời gian trôi qua, bả vai Tú Tú dần tê rần. Nàng nhìn tua rèm đá xanh khẽ lay động, vẫn không hề cử động.

Một lúc lâu sau, nàng mới lên tiếng: "Tiết cô nương đang chờ tướng quân, tướng quân vẫn nên buông nô tỳ ra trước thì hơn."

Chuyến đi lần này của bọn họ là để dự một trận mã cầu.

Sắp sang thu, thời tiết mát mẻ hơn, chính là lúc thích hợp tổ chức mã cầu tái. Lần này, từ hoàng đế, quý phi cho tới các hầu tước, đại thần đều sẽ tham dự, Tiết Chiêu Âm đương nhiên cũng ở trong số đó. Đây cũng là một trong những nguyên do lão phu nhân bảo Thôi Đạo Chi đi.

Thật ra, với những dịp như thế này, Tú Tú vốn không đủ tư cách theo cùng. Nàng cũng không rõ vì sao Thôi Đạo Chi lại cố chấp mang nàng theo.

Khi Tú Tú nhắc tới Tiết Chiêu Âm, Thôi Đạo Chi quả nhiên mở mắt ra, đứng dậy, đưa tay vuốt nhẹ gương mặt nàng rồi đột ngột hỏi một câu: "Ngươi để ý nàng?"

Tú Tú không hiểu vì sao hắn lại đột nhiên hỏi như vậy.

Đừng nói hiện giờ nàng chỉ là một nô tỳ, không có tư cách để ý tới một tiểu thư khuê các sắp liên hôn với chủ tử; cho dù nàng có thân phận ngang hàng với bọn họ, nàng cũng sẽ không đặt tâm tư lên người Tiết Chiêu Âm.

Nàng sớm đã không còn là tiểu cô nương năm xưa từng níu lấy Thôi Đạo Chi, khóc lóc cầu xin hắn đừng thích người khác.

Tú Tú chỉ đáp: "Nếu tướng quân có thể cưới được một vị chủ mẫu như vậy, hẳn là trên dưới Thôi gia đều sẽ vui mừng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!