Chương 42: Giam cầm

Từ sau ngày đó Tú Tú bị Thôi Đạo Chi đưa trở về phủ, nàng liền bị hắn giam lỏng thực sự. Nếu không có lệnh của hắn, bất kể là ai cũng không được phép cho Tú Tú rời khỏi phủ, cho dù là lão phu nhân cũng không ngoại lệ.

Không chỉ vậy, hắn còn dời chỗ ở của nàng sang sương phòng phía đông trong viện mình, rồi sai hai nha hoàn khác phái đến hầu hạ nàng.

Việc này vốn dĩ không hợp quy củ. Sương phòng phía đông và tây trong viện của chủ tử xưa nay là để dành cho thê thϊếp sau này, Tú Tú hiện giờ chẳng qua chỉ là một thông phòng, vốn dĩ không đủ tư cách ở đó.

Nhưng nhị gia xưa nay nói một là một, không ai dám nhiều lời. Mọi người chỉ lặng lẽ thu dọn phòng ốc sạch sẽ rồi đưa Tú Tú vào ở.

Triệu Quý vốn định sai Hỉ Thước và Xuân Trà tới hầu hạ nàng, nhưng hai ngày trước Xuân Trà vừa được cha mẹ chuộc ra ngoài gả chồng, vì vậy liền đổi thành Hồng Nhụy.

Hai nha hoàn hiện giờ không dám quan tâm gì khác, chỉ một mực hầu hạ Tú Tú. Nhưng cũng giống như nàng, không có lệnh của Thôi Đạo Chi, Tú Tú không được bước ra khỏi sương phòng nửa bước, chỉ có thể sống lay lắt trong một khoảng không gian chật hẹp ấy.

Vì thế, mỗi ngày của Tú Tú ngoài việc chờ Thôi Đạo Chi tới thì không gặp được một ai khác. Ngay cả hai nha hoàn hầu hạ nàng, ngoài chuyện chăm lo sinh hoạt thường ngày, cũng không được phép trò chuyện với nàng.

Những ngày như vậy, Tú Tú đã sống gần hai tháng.

Nàng cảm thấy bản thân mình như một cái xác không hồn, sinh khí trong người từng chút từng chút bị rút cạn.

Đến lúc này nàng mới hiểu ra, hóa ra cách tra tấn một con người tàn nhẫn nhất không phải là giày vò thân xác mà là đánh sập tinh thần.

Những ngày đầu, Tú Tú còn có thể chịu đựng. Không ai nói chuyện, nàng liền tự lẩm bẩm một mình.

Nhưng theo thời gian kéo dài, nỗi lo âu dần xâm chiếm. Nàng hết lần này tới lần khác bước ra cửa phòng, rồi lại hết lần này tới lần khác bị mời trở về.

Mỗi khi như vậy, Thôi Đạo Chi lại đối xử với nàng mạnh tay hơn thường lệ.

Mạnh đến mức khiến nàng cảm thấy, những ngày trong ngục trước kia còn dễ chịu hơn hiện tại.

Cuối cùng, lòng nàng hoàn toàn nguội lạnh, bắt đầu hạ giọng cầu xin hắn.

Thôi Đạo Chi vẫn im lặng không nói.

Ngay sau đó, Tú Tú bật khóc.

"Khóc cái gì? Nếu ngươi chịu nghe lời thì giờ muốn làm gì chẳng được. Nhưng mà…"

Hắn giơ tay, v**t v* gò má trắng mịn của nàng, dáng vẻ tựa như một vị thẩm phán đứng trên cao nhìn xuống.

"Ngươi không thành thật."

Tú Tú gắng sức đẩy hắn ra. Hắn chẳng những không tức giận, ngược lại còn tỏ ra càng hứng thú hơn.

Dần dần, Tú Tú cạn kiệt sức lực, cũng không còn khóc nữa. Nàng nằm thẳng ở đó, nhìn màn giường đỏ rực lay động, quay mặt đi, nhắm chặt hai mắt.

Thế nhưng dáng vẻ ấy dường như vẫn chưa khiến Thôi Đạo Chi thỏa mãn. Hắn nhất định phải dùng cách mạnh mẽ ép nàng nhìn hắn, buộc nàng cùng mình trầm luân.

Tú Tú suýt chút nữa thì bị ép đến phát điên.

Về sau, nàng không còn cầu xin hắn nữa. Mỗi ngày chỉ lặng lẽ ngồi trên giường chờ hắn đến, mong sao mỗi lần tra tấn trong ngày đó nhanh kết thúc.

Chỉ là, nhìn nàng từng ngày từng ngày tinh thần sa sút, Thôi Đạo Chi dường như cũng không còn cảm thấy khoái trá. Trong lòng hắn quẩn quanh một thứ cảm xúc phức tạp khó gọi tên.

Nàng vẫn sợ bóng tối như xưa. Ban đêm nghỉ ngơi cũng không dập đèn, chỉ ngồi ở đầu giường, tóc xõa rối, không buộc không chải, cứ thế rủ thẳng tới eo. Trong một khắc, hắn như nhìn thấy nàng khoác một chiếc áo ngủ vải thô, cầm cây đèn dầu sắp tàn, chạy chậm đến bên hắn, cẩn thận xem xét vết thương trên người hắn, vui mừng nói:

"Nhị ca ca, thương thế của huynh sắp khỏi rồi, huynh xem, đã đóng vảy rồi này. Muội đã nói mà, vị đại phu đó không tệ đâu. Nhị ca ca, huynh muốn ăn gì? Đợi huynh khỏi hẳn, muội nấu cho huynh."

Khi ấy, nàng mở to đôi mắt nhìn hắn, trên khóe mắt và đuôi mày tràn ngập ý cười. Còn hiện tại, nơi đó chỉ còn lại một mảnh tĩnh lặng chết chóc.

Nghe thấy động tĩnh, Tú Tú ngơ ngác quay đầu, vén chăn xuống giường, hành lễ với Thôi Đạo Chi, sau đó vô cùng thuần thục đưa tay tháo nút áo trước cổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!