Dưới dãy hành lang của học đường tại Đông Cung, một tiểu nội giam vận bộ đồ bông dày sụ, đôi tay đang cẩn thận nâng chiếc lò sưởi nhỏ và chiếc áo khoác lông, kiên nhẫn đứng đợi Thái tử hạ học. Nghe tiếng đọc sách vang lên lãng lãng từ bên trong, tiểu nội giam không kìm được mà ôm chặt lấy chiếc lò sưởi trong lòng cho thêm ấm áp.
Ba ngày trước, vị hoàng đế bệ hạ vốn đã để trống hậu cung suốt tám năm ròng rã, nay đột nhiên ban bố chiếu thư sắc lập tân hậu. Vừa vặn thay, vị tân hoàng hậu này từ dung mạo đến tuổi tác đều giống hệt tiên hoàng hậu năm xưa. Kẻ nào không rõ sự tình, hẳn sẽ lầm tưởng rằng nàng chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân mà bệ hạ tìm về để giải tỏa nỗi tương tư.
Thế nhưng, đó cũng chỉ là lời đồn thổi đối phó với người ngoài cung. Còn bọn họ, những kẻ thân ở trong hoàng cung sâu thẳm, tự nhiên đều thấu rõ: vị hoàng hậu hiện giờ và tiên hoàng hậu thực chất chính là cùng một người, chẳng qua sau bao năm phiêu bạt, cuối cùng nàng đã được bệ hạ tìm đón trở về.
Chấp niệm bấy lâu nay của bệ hạ, cuối cùng cũng đã được toại nguyện.
Hoàng hậu trở về, trong cung này ngoại trừ bệ hạ ra thì người vui mừng khôn xiết nhất không ai khác chính là Thái tử điện hạ. Những ngày này, trên mặt điện hạ lúc nào cũng đong đầy ý cười, ngay cả tiếng đọc sách cũng dõng dạc, vang dội hơn hẳn bình thường, nghe qua đã thấy tràn đầy tinh thần.
Tiểu nội giam còn đang thầm cảm khái trong lòng, bỗng nghe thấy giọng của Thái phó vang lên bên trong. Hắn biết rõ đây chính là tín hiệu buổi học đã kết thúc, bèn vội vàng né sang một bên đứng đợi.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, tấm rèm nỉ đã được người bên trong vén lên.
Thái phó bước ra, cùng Thái t* c*ng kính chào từ biệt nhau rồi mới rời đi.
Phía bên này, tiểu nội giam nhanh nhảu nhét chiếc lò sưởi vào tay A Chiêu, lại ân cần khoác thêm áo cho cậu. Dáng người nhỏ nhắn của Thái tử bị bọc trong chiếc áo cừu rộng lùng bùng, càng làm tôn lên khuôn mặt tuấn tú, trắng trẻo như tuyết:
"Điện hạ đừng quá nôn nóng, mới vừa đến giờ Dậu thôi mà, chắc hẳn một lát nữa Nương nương mới tới nơi."
Hôm nay hoàng hậu có sai người truyền lời qua, nói rằng sẽ đến thăm Thái tử, vì thế mà ngay từ buổi chiều điện hạ đã không ngừng ngóng trông. Tuy cậu không nói ra miệng, nhưng đám người hầu hạ các hắn có ai lại không nhìn ra niềm vui sướng ấy? Cứ hễ rảnh rang là cậu lại ngó nghiêng ra phía ngoài, rõ ràng là đang trông ngóng bóng dáng của Hoàng hậu nương nương chứ còn đâu nữa.
Bị nói trúng tâm tư, A Chiêu có chút mất tự nhiên mà hắng giọng một cái. Cậu cúi đầu nhìn lại bộ xiêm y đang mặc trên người, cảm thấy chưa được ổn thỏa cho lắm, bèn đưa lại lò sưởi cho tiểu nội giam rồi hỏi: "Bộ xiêm y mà mẫu hậu may cho ta hôm nọ đâu rồi?"
Tiểu nội giam đáp: "Điện hạ chẳng phải đã dặn phải cất giữ thật kỹ sao, nô tài vẫn đang đặt trong rương đấy ạ."
A Chiêu suy nghĩ một lát rồi dứt khoát bảo: "Tìm ra đây, Ta muốn thay bộ đó."
Mẫu hậu mà nhìn thấy, chắc chắn sẽ rất vui lòng.
Đến khi Tú Tú tới được Đông Cung, nhìn thấy A Chiêu đang vận bộ đồ chính tay mình may đứng đợi ngay cửa đại điện, Nàng không khỏi ngẩn người ra một lúc.
Mấy ngày nay thời tiết đột ngột chuyển lạnh, nhìn trời mây âm u như thể sắp có tuyết rơi. Bộ đồ nàng làm vốn dĩ hơi mỏng, sao đứa nhỏ này lại mặc mỗi thế này mà chạy ra ngoài cơ chứ.
Nhìn vào ánh mắt rạng rỡ của A Chiêu đang hướng về phía mình, Tú Tú chợt hiểu ra tất thảy. Sống mũi Nàng cay cay, đáy mắt khẽ nóng lên, Nàng bước lại gần xoa nhẹ mặt A Chiêu, rồi cởi chiếc áo khoác của mình choàng lên người cậu, nhẹ nhàng thốt lên: "Đứa nhỏ ngốc này."
A Chiêu khẽ nhấc khóe miệng, nở một nụ cười thật tươi với Nàng.
Tú Tú bày những món ăn tự tay mình chuẩn bị lên bàn, hai mẹ con cứ thế quây quần cùng nhau dùng bữa. Cơm nước xong xuôi, Nàng ngồi lại trong phòng kể cho A Chiêu nghe về những cảnh sắc núi non sông ngòi, về những chuyện lạ bốn phương mà mình đã tận mắt chứng kiến trong những năm tháng phiêu bạt bên ngoài. A Chiêu lần đầu được rúc vào lòng mẫu thân nghe kể chuyện, hạnh phúc đến mức đôi mắt lim dim, suýt chút nữa là thiếp đi.
Thế nhưng, nửa canh giờ sau, Tú Tú bàng hoàng phát hiện trên cổ cậu bé bỗng nổi lên những nốt đỏ hửng.
Một trận náo loạn nổ ra trong Đông Cung. Phải cho đến khi nghe thái y khẳng định chỉ là do ăn nhầm đồ lạ nên bị dị ứng, không có gì đáng ngại, lúc đó Tú Tú mới thực sự trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Khi Thôi Đạo Chi hớt hải chạy tới, đập vào mắt Hắn là cảnh Tú Tú đang ngồi lặng lẽ bên giường, nắm chặt lấy tay A Chiêu mà thẫn thờ xuất thần.
Hắn liếc nhìn A Chiêu một cái, rồi lập tức tiến lên ôm chặt lấy Nàng vào lòng, trấn an: "Hoảng sợ rồi sao? Chẳng qua là do ăn chút tôm nên mới nổi mẩn đỏ thôi mà, tĩnh dưỡng hai ngày là sẽ khỏi hẳn thôi."
Tú Tú khẽ gật đầu một cái.
Đêm hôm ấy, cả hai người đều nghỉ lại tại Đông Cung chứ không quay về tẩm điện. Tú Tú nằm gọn trong lồng ngực Thôi Đạo Chi, nhưng đôi mắt vẫn mở thao láo, trằn trọc mãi không sao ngủ được.
"Làm sao thế?" Thôi Đạo Chi nhẹ nhàng vỗ về vai Nàng, khẽ giọng hỏi han.
Tú Tú nhích người lại gần, tựa đầu lên vai Hắn: "Chẳng có gì, chỉ là cảm thấy… mấy năm qua Ta nợ A Chiêu quá nhiều. Đến cả việc đứa nhỏ có thể ăn gì hay không thể ăn gì Ta cũng chẳng hề hay biết, quả thực là một người mẫu thân thất bại."
Thôi Đạo Chi áp mặt Nàng vào lồng ngực mình, thủ thỉ: "Đừng có suy nghĩ lung tung, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, sao lại tự trách cứ bản thân mình đến nông nỗi này? Nếu nói vậy, chi bằng cứ trách Ta đi, dù sao Ta mới chính là kẻ cầm đầu gây ra cảnh mẹ con nàng phải chịu cảnh chia lìa."
Hắn của bây giờ quả thực đã khác xưa rất nhiều, chuyện gì cũng vơ hết lỗi lầm về mình, chỉ vì sợ Nàng nghĩ ngợi quá nhiều mà tổn hại đến tâm thân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!