Năm Văn Đức thứ hai mươi, Hà Châu, hẻm Thủy Nguyệt.
Mấy người tụ tập trước một cánh cổng có phần ọp ẹp, nghển cổ ngó vào trong, chỉ nghe thấy một trận cãi vã, xen lẫn vài tiếng kêu la yếu ớt của nữ tử. Chẳng bao lâu, tiếng kêu ấy dần nhỏ lại, cho đến khi biến mất.
Mấy người vây xem đều lắc đầu, miệng không ngớt thở than.
"Lại là người nhà họ Tôn đến à?"
"Đúng thế đấy, lần này đến cả một đám đông, ai nấy đều áo đỏ áo xanh, cô nương nhà họ Trần e là không địch lại nổi."
"Tôn Hoài Niên kia không phải hôm qua đã chết rồi sao? Họ còn đến, chẳng lẽ muốn ép cô nương ấy làm vợ cho đứa con ma của nhà họ à?"
"Ai nói không phải chứ, chao ôi, đúng là tạo nghiệt…"
Cô nương nhà họ Trần này thật đáng thương, mẹ mất sớm, cha là Trần lão đầu năm ngoái cũng bị sơn phỉ đánh chết. Chỉ vì nàng xinh đẹp, bị nhà họ Tôn để mắt tới, nhất quyết đòi nàng gả cho thiếu gia nhà họ Tôn để xung hỷ. Giờ hắn vừa mới chết, người nhà họ Tôn đã kéo đến.
Nhà họ Tôn ỷ mình có chút tiền, xưa nay vẫn quen thói cậy thế h**p người, lần này cô nương nhà họ Trần e là dê vào miệng cọp.
Mọi người còn đang cảm thán, mấy bà mụ và tráng hán vào từ trước đã đi ra. Chỉ thấy họ ai nấy ăn vận gọn gàng, eo thắt một dải lưng đỏ, rõ ràng là đến đón dâu.
Sau khi họ ra, lại có mấy bà mụ khiêng một thiếu nữ mặc giá y, đầu đội khăn trùm đỏ thẫm ra ngoài. Thiếu nữ bị dây thừng trói chặt, miệng dường như bị nhét thứ gì đó, chỉ phát ra tiếng "ư ư", bị các bà mụ cứng rắn nhét vào một cỗ kiệu nhỏ trong sự bất đắc dĩ tột cùng.
"Tân nương tử, xuất giá nào——"
Theo một tiếng hô vang, đám người hộ tống cỗ kiệu khởi hành, trong nháy mắt đã ra khỏi con hẻm, đi về phía tây.
Tú Tú ngồi trong kiệu, hai cổ tay bị siết đến đau rát, miệng bị nhét một miếng vải bông dày, không nói được lời nào, chỉ có thể nhìn những sợi tua rua trên chiếc khăn trùm đầu đỏ thẫm không ngừng đung đưa theo nhịp kiệu, lắc đến mức nàng muốn nôn.
Nàng cố gắng đứng dậy, nhưng lại bị xóc nảy ngã ngồi trở lại. Tiếng động này kinh động đến người bên ngoài, chỉ nghe một bà mụ nói:
"Cô nương đừng phí công nữa, người không chạy thoát được đâu. Chi bằng ngoan ngoãn theo chúng tôi đi, còn có thể bớt chịu khổ."
Tú Tú nghe những lời này, chỉ cảm thấy trong lòng trào dâng nỗi bất lực và bi thương, trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti, làm ướt nửa mái tóc đen.
Một năm trước, cha nàng bệnh nặng, nhà họ Tôn cho bà mối đến cửa nói chuyện cưới xin, chỉ nói rằng công tử nhà họ Tôn là Tôn Hoài Niên gia cảnh giàu có, hai năm trước lại đỗ tú tài, tướng mạo hơn người, nếu nàng gả qua đó ắt sẽ được ăn sung mặc sướng.
Nhưng cả vùng này ai mà không biết, nhà họ Tôn tuy có chút tiền bạc, nhưng công tử Tôn Hoài Niên lại là kẻ ham mê tửu sắc, đỗ tú tài cũng là nhờ bỏ tiền lo lót. Từ sau khi tham gia viện thí đã mắc bệnh lao, ai gả cho hắn, coi như hủy hoại cả đời.
Cha chỉ có mình nàng là con gái, tuy không giàu có nhưng cũng nuôi nấng nàng như châu như ngọc, sao không thương cho được. Biết rõ sự tình, ông dĩ nhiên không chịu gả nàng cho một người như vậy, liền từ chối nhà họ Tôn. Nhưng không lâu sau đó, ông ra ngoài buôn bán thì gặp phải thổ phỉ, bỏ mạng nơi đất khách.
Trong một đêm, nàng trở thành cô nhi.
Lúc này, nhà họ Tôn đến, đưa ra một tờ hôn thư, khăng khăng nói hai nhà đã định thân, giấy trắng mực đen không thể chối cãi, nhất quyết đòi cưới nàng. Nàng dĩ nhiên không chịu, một mặt lấy cớ đang trong kỳ tang để trì hoãn, một mặt bỏ tiền ra kiện tụng, lo liệu việc hủy hôn.
Chỉ là một năm qua, nàng đã đến nha môn không biết bao nhiêu lần, nhưng nha môn chỉ nói để nàng tự mình nói chuyện với nhà họ Tôn.
Nhà họ Tôn sống chết không chịu nhượng bộ, một mực khẳng định hôn thư là do cha nàng ký, nàng chính là con dâu chưa qua cửa của nhà họ Tôn.
Hai ngày trước, Tôn Hoài Niên kia một hơi đi tong, nàng cứ ngỡ hôn sự hai nhà cuối cùng cũng coi như xong, không ngờ hôm nay nhà họ Tôn lại kéo cả một đám người đến, nói là đón dâu.
Tôn Hoài Niên đã chết rồi, họ đón dâu cái nỗi gì?
Tú Tú dĩ nhiên không đồng ý, đám người đó liền ép nàng thay giá y, trang điểm, rồi áp lên kiệu hoa.
Nếu ngày trước nhà họ Tôn nhất quyết muốn mình gả qua là để xung hỷ cho Tôn Hoài Niên, thì nay hắn đã chết, nhà họ Tôn vẫn cứ đòi mình gả qua, một khắc cũng không chờ được, là vì cái gì? Chẳng lẽ chỉ để cưới cho con trai họ một người vợ, cho nở mày nở mặt?
Tú Tú nhất thời lòng dạ rối bời, luôn cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy.
Dòng suy nghĩ miên man, chẳng mấy chốc đã nhớ đến cha mẹ mình, nếu họ dưới suối vàng có biết, biết mình bị người ta ức h**p thế này…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!