Chương 86: (Vô Đề)

Người quản gia này đã sớm không phải là người năm đó mà Tôn Dao biết, cô cũng có nghe nói, sau khi cô rời khỏi nhà họ Từ, không bao lâu sau tất

cả những người giúp việc đều bị sa thải, nhà họ Từ làm như vậy, không

phải không cảm thấy xấu hổ, nhưng vẫn lừa mình dối người thay đổi tất cả người làm.

Hiện tại, Từ Kính lại muốn làm chuyện bịt tai trộm chuông? Tôn Dao thật

cảm thấy bản thân đã quá xem trọng anh ta: "Nói không lại liền muốn đuổi tôi đi. Họ Tự, anh bây giờ cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi."

Tôn Dao hùng hùng hổ hổ bị quản gia đuổi ra ngoài, một đường bị kéo

xuống lầu một rồi bị mang ra khỏi cửa chính nhà họ Từ, mắt thấy bản thân sắp bị ném ra ngoài hoa viên, trong nhất thời cô cũng không biết bản

thân kiếm đâu ra sức lực, trực tiếp vung tay một cái, người quản gia

cường tráng hơn bốn mươi tuổi cứ như vậy mà bị cô đẩy ngã trên đất, cả

người đau đến mức không bò dậy nổi. Lúc ấy Tôn Dao không hề cảm thấy có

một chút ác độc, chỉ lo hướng vào trong.

Cô hôm nay không buộc anh ta dừng việc mời luật sư, tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ.

Chỉ là Tôn Dao không ngờ, khi cô chạy vào phòng ngủ chính thì lại nhìn thấy tình cảnh đặc biệt như vậy---

Mặt mày Từ Kính trắng bệch khó khăn vịn lấy cạnh bàn.

Thấy cô đột nhiên trở lại, anh ta sửng sốt một chút, nhưng cũng không để ý nhiều như vậy, mở miệng hỏi cô: "Lão Tống đâu?"

Tôn Dao đứng cứng ngắc tại chỗ: "…Anh…Chuyện gì xảy ra vậy?"

Từ Kính không để ý tới lời cô, kéo cây gậy từ bên giường qua, khập

khiễng đi qua cô tới căn phòng cách vách. Tôn Dao đuổi kịp sang căn

phòng cách vách thì thấy anh ta kéo một cái ngăn kéo, trong ngăn kéo để

bình thuốc, tay của anh ta đã run rẩy quá mức, vừa mở nắp bình ra, cả lọ thuốc liền bị đổ đầy ra mặt đất.

Đầu Từ Kính đã sớm đầy mồ hôi, nhất thời không ổn, cứ như vậy mà ngã ra mặt đất.

Tôn Dao chưa từng gặp qua bộ dạng nhếch nhác như vậy của anh ta, giống

như một người xa lạ, cho đến khi anh ta cố gắng đứng lên một lần nữa rồi lại nặng nề té xuống thì Tôn Dao mới bừng tỉnh, cô chạy lên trước.

Ngăn kéo thuốc của anh ta bị lât ngổn ngang, Tôn Dao chỉ có thể hỏi anh

ta: "Sao lại nhiều thuốc như vậy, rốt cuộc anh uống loại nào? Còn nữa,

bao nhiêu viên?"

Cả người Từ Kính đầy mồ hôi, lưng áo cũng đã ướt đẫm, đau đến căn bản không nói ra lời.

Trên những bình thuốc của anh ta đều là tiếng Anh, căn bản Tôn Dao xem

không hiểu, chỉ có thể lấy đại vài viên trong bình này rồi vài viên

trong bình kia, cố gắng nhét vào miệng anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!