Tôn Dao vĩnh viễn sẽ không thừa nhận, cô đã len lén chạy tới bệnh viện
ba ngày ba đêm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức gì của Từ Kính, cô
khóc không ra nước mắt, cô đã sớm ép bản thân mình phải quên, sau khi cô thất hồn lạc phách được Nhậm Tư Đồ mang về nhà thì rốt cuộc cô cũng
nghe được tin tức trên truyền hình "Theo tiết lộ của người có liên quan, Từ Kính đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng…" Thì cô cảm thấy có bao
nhiêu là may mắn.
Cô hy vọng anh ta vẫn còn sốn, bất kể là hình thức nào…
Từ nữ thứ N một đường đi tới nữ chính, giá trị con người cũng lên như
nước lên thì thuyền lên, càng cố gắng tấn công vào giới điện ảnh, nghĩ
lại hơn một năm trước, cô còn bị một công ty nghệ sĩ nhỏ đóng băng, Tôn
Dao không phủ nhận địa vị hôm nay trong giới nghệ thuật của cô phần lớn
là dựa vào nhà họ Từ, nhưng cô nên cảm thấy đắc chí vừa lòng, hay nên
cảm thấy chua xót? Tôn Dao tận lực dùng chuyện khác để đè nén đi vấn đề
này, ví dụ như, vung tiền vào mua đồ xa xỉ, xe sang trọng, thậm chí là
nhà cửa, cũng không thèm gửi cho cậu một phân tiền. Cô giống như ngây
thơ mà yếu ớt điên cuồng trả thù, chỉ có thể dùng loại phương thức này
để phát tiết oán hận tích tụ nhiều năm.
Chỉ là Tôn Dao không ngờ, cậu của cô lại hướng về phía truyền thông tố
cáo cô vong ân phụ nghĩa, khiến cho người trong giới được một phen
chuyện cười, tin tức huyên náo, nhưng ảnh hưởng đối với cô thật ra thì
cũng không lớn, cô làm đại diện cho tập đoàn Kính Nam, có mối quan hệ
này, ai dám rút không cho cô làm người đại diện? Trên mạng cũng lan tràn những hình ảnh không hay về cô, vì muốn giữ lại hình tượng của cô, công ty đại diện an bài cho cô đi làm công ích ở khắp nơi, đi xuống những
huyện nghèo khó tặng sách cùng quần áo, tham gia hoạt động bảo vệ môi
trường, đi cô nhi viện thăm trẻ em mồ côi.
Tôn Dao thế nào cũng sẽ không nghĩ đến, cô ở trong cô nhi viện đó gặp được đứa bé này--
Thời điểm lần đầu tiên cô nhìn thấy Tầm Tầm, Tầm Tầm cùng với đứa bé
cùng tuổi nhưng cao hơn nó một cái đầu đang đánh nhau ở sân cỏ của cô
nhi viện, không có biện pháp nào tách ra, cuối cùng cả hai lăn tròn trên sân cỏ, toàn thân dính đầy bùn đất cùng cỏ vụn.
Tôn Dao lúc ấy mới từ phòng vệ sinh quẹo ra, đã nhìn thấy một màn này,
chỉ chốc lát sau nhân viên cô nhi viện đã tiến đến mạnh mẽ đem hai đứa
bé tách ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!