Chương 83: (Vô Đề)

Sau khi Tôn Dao nổi tiếng, thường bị mọi người hỏi một vấn đề: tại sao ban đầu lại lựa chọn làm diễn viên?

Đối với cái vấn đề này, mỗi lần Tôn Dao đều không trả lời giống nhau, thế nhưng khi nghe lại có chút đường hoàng.

Trên thực tế động cơ để cô làm diễn viên rất đơn giản, trình độ học vấn

không cao, cô cũng không có bản lãnh gì, nhưng lại có một khuôn mặt cộng một dáng người mỹ lệ, lúc đó cô làm thêm ở môt nhà hàng bán đồ ăn

nhanh, đúng lúc gặp được đoàn phim đang mượn bối cảnh để quay quảng cáo

về thức ăn nhanh, nữ chính trẻ trung đứng ở trước máy quay ăn Hamburger, nhưng đạo diễn không có hài lòng, liên lục cáu giận, cuối cùng mắng nữ

chính đến mức cô ta nhăn mặt bỏ đi, phó đạo diễn thấy tình thế khó xử,

vừa đúng lúc gặp được cô gái nhỏ Tôn Dao nhìn cũng không tệ, nên để cho

cô thử đóng thế vai một chút, không ngờ Tôn Dao chỉ cần diễn một lần là

qua, hai ngàn năm trăm tệ cứ như thế nhẹ nhàng mà vào tay.

Cái quảng cáo này có thù lao có thể nói rẻ đến mức không thể rẻ hơn được nữa, nhưng mà đối với mức lương bảy trăm hai mươi đồng của Tôn Dao mà

nói, số tiền này kiếm được quá dễ dàng rồi.

Nhưng đến khi cô ấy dấn thân sâu vào nghề này, mới phát hiện bản thân

mình lúc trước vô cùng ngây thơ—Làng giải trí là nơi vô cùng khó khăn để lăn lộn.

Không có ký hợp đồng với công ty đại diện, kinh nghiệm ít, còn bị chê

cười là "kẻ tay ngang", khi ký hợp đồng với công ty đại diện thì sẽ bị

công ty giữ sáu mươi phần trăm tiền cát

-sê, nhưng sẽ phải ký hợp đồng

với thời hạn năm năm, còn không được cho phép…

Người đại diện của cô là người cực kỳ biết ăn nói, vì cô mà nhận một bộ

phim về người phụ nữ Trung Quốc thời dân quốc, mặc dù ở trong phim cô ấy chỉ đóng khoảng bốn năm ngày, nhưng vai diễn của cô ấy lại là một nữ

đương gia, đất diễn vô cùng rộng. Tôn Dao cứ như vậy mà hào hứng đi tới

phim trường, kết quả khi tới phim trường đọc kịch bản, Tôn Dao muốn bỏ

đi cũng đã không còn kịp nữa rồi.

Đây đúng là một bộ phim lấy cảm hứng từ phụ nữ, sinh mạng của vị Đại

đương gia kia lận đận, từng bị thiếu gia thất học khi dễ, mà cảnh đầu

tiên Tôn Dao diễn chính là cảnh trên giường.

Tôn Dao thật sự là trốn không khỏi cảnh này, cô không thể làm gì khác

hơn là nhắm mắt cùng người đại diện đàm phán: "Tôi diễn không được."

Lúc này chỉ còn cách giờ khai máy có một giờ đồng hồ, người đại diện

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!