Đã vào đêm, gió biển thổi tới, dõi mắt nhìn tháp ánh sáng, nhưng không
ai thưởng thức cảnh biển đêm yên tĩnh này ảnh sát đuôi xe theo xe Thời
Chung, chạy đến đầu con đập thì tất cả mọi người liền nhìn thấy xe thể
thao màu hông của Tưởng Lệnh Thần.
Chiếc xe thể thao kia dừng trước cổng ngôi biệt thự, nổi bật, chứng minh Thẩm Thấm đoán không lầm.
Từ Kính muốn cùng Thời Chung chạy tới, Thời Chung lại chậm một bước, đột nhiên hỏi Từ Kính: "Anh cần bao nhiều thời gian để biết được thông tin
Tưởng Minh Đức đang ở bệnh viện nào?"
Đều là người thông minh, Thời Chung không cần nhiều lời, Từ Kính đã hiểu ý tứ của Thời Chung, nói một câu: "Chia ra hành động." Sau liền cùng
Thời Chung mỗi người đi một ngả, Thời Chung mang theo Thẩm Thấm xuống
xe, tập hợp với cảnh sát, cảnh sát cài đặt máy nghe lén ở phía dưới cổ
áo Thẩm Thấm, theo yêu cầu của Tưởng Lệnh Thần, một mình Thẩm Thấm đi
vào biệt thự, những người còn lại hoặc ở chỗ con đập, hoặc ngồi chổm hổm bên ngoài ngôi biệt thự, chờ chỉ thị tiếp theo.
Bao gồm Thời Chung, tất cả mọi người đều cho rằng Tầm Tầm đang ở cùng
Tưởng Lệnh Thần, nhưng chỉ chốc lát sau khi Thẩm Thấm tiến vào biệt thự, liền truyền đến âm thanh của Thẩm Thấm: "Tầm Tầm đâu?"
Tưởng Lệnh Thần ngồi một mình bên cửa sổ sát đất, rèm cửa sổ bằng lụa
trắng bị gió biển thổi, nhẹ nhàng tung bay , Thẩm Thấm nhớ Tưởng Lệnh
Thần từng nói với cô, mẹ đẻ anh ngồi ở đây đốt than tự sát, hôm nay
Tưởng Lệnh Thần cũng ngồi ở chỗ đó, khả năng muốn tự sát tuyệt đối không có, ngược lại giống như phải đem Thẩm Thấm trước mặt anh róc xương lóc
thịt để hạ mối hận trong lòng, trong giọng nói đầy đối chọi, gay gắt:
"Không phỉa em từng nói em ghét Nhậm Tư Đồ, cũng ghét tất cả những gì
xung quanh cô ta hay sao? Em đã trốn tôi nhiều ngày như vậy rồi, tôi
thật không ngờ em sẽ vì một đứa bé mà xuất hiện."
Lời này truyền vào tai Thời Chung không xót một chữ, vẻ mặt Thẩm Thấm
nhất thời hoảng hốt, theo bản năng cúi đầu mắt liếc cổ áo của mình,
Tưởng Lệnh Thần lập tức liền nhìn đúng cơ hội, không có dấu hiệu nào
đứng dậy, bỗng dưng tiến tới gần Thẩm Thấm, liền tháo máy nghe lén dưới
cổ áo Thẩm Thấm ra.
Tưởng Lệnh Thần nhìn cái máy nghe lén nho nhỏ, cười, lại bỗng dưng thu
hồi nụ cười, bị phản bội cùng một người, một lần lại một lần, tư vị này
rất không dễ chịu: "Tại sao lại đối với tôi như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!