Chương 7: (Vô Đề)

Thời Chung bị cơn đau đầu như muốn nứt ra làm cho tỉnh giấc, anh chống tay ngồi dậy, sáng sớm ánh nắng từ khung cửa sổ gần đó hắt vào người anh phủ xuống ghế sofa một cái bóng nghiêng dài như nhắc nhở một ngày mới đã đến, tất cả đều đắm chìm trong màu vàng rượu ấm áp, bao gồm cả khay trà, chén nước trước mặt anh….

Đợi một chút, khay trà…?

Thời Chung không khỏi sững sờ, theo bản năng mà cúi đầu nhìn chỗ mình đang ngồi…là một chiếc sofa bằng vải thô, lại ngẩng đầu thấy đối diện mình là chiếc TV treo tường, ngẫm nghĩ nhớ lại hôm qua trong tiệc rượu không cách nào thoát ra ngoài…lại chợt nhớ hôm qua làm thế nào mà anh lại chạy tới đây.

Thời Chung đưa tay lục lọi trên ghế salon tìm di động, đúng lúc này, một âm thanh mềm mại êm ái độtngột vang lên, cắt đứt hành động của anh_____

"Ông tìm cái gì?"

Thời Chung tỏ ra cảnh giác, lập tức nghieng đầu nhìn về phía nguồn âm thanh, lúc này mới chợt phát hiện ra ngồi đối diện anh là một đứa bé trai.

Thằng bé ngồi trên sofa, hai chân ngắn hổng lên cách mặt khá xa, hai chân cậu nhóc cứ không an phận đung đưa đến chóng mặt, chóng mặt rõ ràng đầu óc anh cũng hỗn loạn hết cả rồi. Nhóc con này có dáng vẻ của một "tiểu đại nhân", vừa uống sữa tươi, vừa tìm tòi nghiên cưu vẻ mặt của Thời Chung.

"Ông tên là gì?" Cậu nhóc hỏi anh.

Thời Chung vô thức nhăn mày lại.

Không đợi anh trả lời, cậu nhóc hỏi tiếp: "Ông bao nhiêu tuổi rồi?"

"Cao bao nhiêu?"

"Quen biết với mẹ tôi như thế nào?"

"Ông có thật lòng với Nhậm Tư Đồ không?"

Thời Chung hoàn toàn nghe không hiểu tên nhóc này đang nói cái gì, chân mày càng ngày càng nhíu chặt, cho đến khi hỏi hết một đống vấn đề, Tầm Tầm kết lại: "A, đúng rồi, ông nên nhanh chóng cai thuốc và rượu đi, tôi không hy vọng ba của mình lại là một con sâu rượu yêu thuốc lá…"

Thời Chung rốt cuộc không nhịn được ớn tiếng cắt đứt âm thanh kia: "Đợi đã nào…!"

Tầm Tầm phối hợp dừng lại, Thời Chung đang suy nghĩ không biết nên nói thế nào để tên nhóc này nghe lời một chút, nhưng nghĩ tới nghĩ lui anh ũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chân mày càng nhíu chặt hơn, hỏi: "Nhóc con! Cậu có nghĩ nên giải thích một chút không…từ khi nào tôi đã có con trai?"

Cậu bé nghe xong nhất thời nóng nảy, vẻ mặt trẻ con kia so với anh còn hung dữ hơn.

"Ông không muốn chịu trách nhiệm?"

"Tôi…."

Thời Chung vừa muốn giải thích thì đột nhiên thấy một đôi tay mảnh khảnh xuất hiện sau lưng cậu bé kia vòng qua người bế bổng lên_____

Chủ nhân đôi tay kia có chút bất đắc dĩ nhìn cậu bé.

"Đừng có nói nhảm."

Đứa bé kia vừa nghe, nhất thời nóng nảy, này tiểu vẻ mặt so với hắn còn hung: "Ngươi còn muốn không phụ trách? ? ?"

Âm thanh này...

Thời Chung nhất thời nhướng mày kinh ngạc, đao65 vào mắt chính là vẻ mặt lúng túng của Nhậm Tư Đồ.

Tên tiểu tử thúi chạy khắp nơi thay cô nhận chồng, thật là khiến người ta xấu hổ chết mất!

Dù có đầu óc linh hoạt đi nữa, đụng phải chuyện như thế này thì cũng phải ngớ người, Thời Chung sau khi bị "tra khảo" chỉ có thể đưa mắt nhìn Nhậm Tư Đồ thân mật ôm đứa bé kia vào bếp, mặt cậu nhóc xị ra nằm ở đầu vai Nhậm Tư Đồ trông …. rất thối, cũng không quên híp mí bắn cái nhìn cảnh cáo về phía Thời Chung giống như đang nói: người chờ đó….

Nhậm Tư Đồ ôm Tầm Tầm đặt trên ghế cạnh bàn ăn, đém đũa nhét vào trong tay nhóc, phân phó: "Ở đây ngoan ngoãn ăn điểm tâm!"

Nói xong liền muốn rời đi nhưng không ngờ vừa đảo mắt Tầm tầm đã trượt xuống ghế muốn chạy đến phòng khách, thật may à Nhậm Tư Đồ nhanh tay bắt lấy cánh tay cậu nhóc ôm trở lại bàn ăn thả lên ghế, đè đầu vai đang ngúng nguẩy.

"Ngoan."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!