"Thời Tổng? Thời Tổng?"
Cho đến khi thư kí Tôn gọi lần thư tứ, Thời Chung mới hồi phục tinh thần, dùng đôi mắt sắc lạnh quét về thư kí Tôn, thư kí Tôn trong lòng có thứ gì đang rơi "Lộp bộp", ông chủ của anh…. vẻ mặt xấu quá đi!!!!
Lúc Thời Chung đem bàn tay hướng về thư kí Tôn anh bị sợ hãi theo bản năng nhắm mắt lại. Bộ dạng của ông chủ lúc này…khẳng định là muốn đánh anh? Nhưng khi anh lần nữa mở mắt ra thì phát hiện Thời Chung cũng chỉ là đem tây trang ném cho anh.
"Vứt!"
Thư kí Tôn còn chưa kịp phản ứng: "Hả?"
Thời Chung chỉ nhàn nhạt thu hồi anh mắt, vòng qua thư kí Tôn hướng tời cửa phòng làm việc đi ra ngoài, không mở miệng nói một tiếng. Chân anh rất dài, mỗi sải chân lại lớn, đảo mắt đã biến mất khỏi phòng làm việc, thư kí Tôn thấy thế, vội vàng hấp tấp đuổi theo.
Thời Chung bước nhanh một đường đến phòng họp ở tầng dưới, thư kí Tôn thấy anh vẫn trưng vẻ mặt hầm hầm như cũ cũng không dám lên tiếng. Phó tổng công ty xây dựng Lợi Đức
- Tưởng Minh Đức và một đoàn người chậm rãi mà đi vào phòng họp, thư kí Tôn mới vờ ho khan mấy tiếng, nhắc nhở Thời Chung: "Tưởng tổng đến."
Đó là người đàn ông khoảng 40 tuổi, những người xung quanh đều mặc tây trang cao cấp, nhưng ông ấy chỉ mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn đơn giản rẻ tiền, dưới chân cũng chỉ là đôi giáy vải. So với những thành phần trí thức trong phòng họp thì có vẻ cách ăn mặc của người đàn ông nay không hợp thời cuộc cho lắm.
Thời Chung gương mắt quét qua mặt của Tưởng Minh Đức vừa đi vào phòng, cứng nhắc đứng dậy chào đón, mặt mày cũng chẳng có cảm xúc gì, lời nói vô cùng khách khí xa cách.
"Anh Tưởng."
Tường Minh Đức miệng cười nhưng lòng không cưới: " Oh! Thì ra cậu còn nhớ mà gọi một tiếng anh này à." Sau đó nhìn xuống tay Thời Chung liến thấy vết băng bó trên tay anh.
"Ai ui! Tay cậu bị làm sao thế này?"
Tưởng Minh Đức cố tình bày vẻ ra mặt "hết sức kinh ngạc", Thời Chung chỉ nhàn nhạt cười.
"Chỉ là axit sunfurit bắn vào thôi! Không có gì đáng ngại."
Loại đề tài xã giao nhàm chán này Thời Chung không muốn nói nhiều, anh ngồi trở lại bàn hội nghị bên cạnh. Thư kí Tôn cũng khom lưng "Mời!" ý bảo Tưởng Minh Đức ngồi xuống vào vấn đề chính, cuộc hàn quyên kia cũng có thể kết thúc rồi.
Tưởng Minh Đức đi về phía bàn hội nghị, nụ cười trên mặt cũng tho mỗi bước đi mà từng chút tưng chút thu lại.
"A Chung, cậu bây giờ có khả năng từ trong tay tôi đoạt lấy gói thầu, lại còn có lá gan hẹn tôi tới nói chuyện?
Ngược lại Thời Chung vẫn mỉm cười, sắc bén đứng lên.
"Ah! Tôi nghĩ anh Tưởng đây cũng không tình nguyện cùng tôi ôn lại chuyện cũ rồi, tôi đây cũng không thỉnh cầu gì anh tha thứ, quanh co lòng vòng cũng chẳng ý nghĩa gì, thôi thì nói thẳng ra một lần đi. Công ty Lợi Đức các anh đang giữ mảnh đất cạnh chỗ chúng tôi sắp khai thác địa chất, hôm nay hạng mục đấu thầu cũng bị Trung Hâm đoạt được, mảnh đất kia đối với công ty các anh mà nói cũng chẳng có giá trị gì nữa, chi bằng…bán cho tôi."
Tưởng Minh Đức đang ngồi xuống lưng còn chưa đụng tới thành ghế, nghe thế thì ngây như phỗng, nhìn chằm chằm Thời Chung
- anh mỉm cười mang đầy cao ngạo của tuổi trẻ, còn có phần phách lối.
"A Chung! Mặc dù tôi không biết cậu dùng cách gì lôi kéo được nhà họ Lý, hại tôi thua trận cũng đã rồi, nhưng cậu nên nhớ kĩ cậu hôm nay dùng thủ đoạn đều là trò cỏn con khi còn trẻ tôi đã sử dụng chán rồi, dùng chiêu của tôi để đối phó tôi sao? Quá ngông rồi!"
Tưởng Minh Đức không nhịn được giễu cợt.
Cũng đã ngửa bài với nhau cả rồi, Tưởng Minh Đức cũng không cần tiếp tục ở lại nữa liền đứng dậy. Giống như một vị trưởng bối thân thiện vỗ vỗ vai Thời Chung, ý vị sâu xa.
"Lần sau nếu có hẹn tôi tới nói chuyện cũng đừng chọn phòng họp lạnh lẽo như vậy, tìm một chỗ uống rượu, tìm thêm cho tôi mấy vị tiểu cô nương nữa, như vậy mới có bụng dạ mà ngồi bàn chính sự."
Dứt lời liền đẫn đám người kia đi một nước không hề quay đầu lại. Thời Chung nhìn nước trà nguội lạnh trên bàn một chút cũng không động tới, lâm vào trầm mặc. Thư kí Tôn do dự một chút mới hạ thấp giọng nói: "Thời Tổng, tiếp theo chúng ta nên làm gì?"
Lần này Thời Chung từ chối cho ý kiến, mắt chỉ nhìn về hướng Tưởng Minh Đức rời đi, nhếch miệng cười nhạt. Mặc dù thư kí Tôn theo Thời Chung chưa đến 2 năm nhưng anh hiểu rõ cái cười nhạt của ông chủ có bao nhiêu toan tính. Tất nhiên thư kí Tôn cũng không còn lo lắng nữa, nghe Thời Chung hỏi: "Người Thời Dụ khi nào đến?"
Thư kí Tôn vội vàng mở Ipad ra xem lịch trình hôm nay.
" Một tiếng rưỡi nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!