Chương 5: (Vô Đề)

Nhậm Tư Đồ ra khỏi nhà hàng đã chạy thẳng tới nhà của bệnh nhân, cô ấy uống thuốc an thần xong thì đi ngủ, người mở cửa tiếp cô là mẹ của bệnh nhân. Đây là một người phụ nữ trung niên, có mái tóc hoa râm. Giữa nhà treo những bức ảnh của gia đình có lẽ mới chụp đầu năm nay, trong ảnh người mẹ này rất đẹp, tinh thần khỏe khoắn, trông rất trẻ___nhưng không tới 1 năm vì chăm sóc con gái bị bệnh mà hao tâm, tốn sức, thần sắc kém đi rất nhiều.

Người mẹ đem đưa chai thuốc Rossi cho Nhậm Tư Đồ , cô nhận lấy rồi mở ra xem thuốc của bệnh nhân mới phát hiện là thuốc đã bị đổi, người mẹ hết sức tự trách: Bác sĩ Nhậm, đều tại tôi, không sớm phát hiện nó đem thuốc đi đổi nên mới xảy ra cớ sự ngày hôm nay…"

Người mẹ khóc hết sức thương tâm, thấy như vậy Nhậm Tư Đồ càng cảm thấy lòng mình chùng xuống nặng nề.

Cho đến khi Nhậm Tư Đồ đứng trước cửa nhà Thịnh Gia Ngôn trong đầu cô vẫn còn hình ảnh người mẹ khóc đến khuôn mặt nhăn nhúm, khóc đến không ra nước mắt…cô vỗ vỗ mặt mình, cố gắng gạt đi chuyện này, nhấn chuông cửa.

Chỉ ít phút sau có người đến mở cửa.

Là Thịnh Gia Ngôn, khá với bộ dạng mặc tây trang hàng ngày, anh lúc này mặc chiếc áo len xám rộng thùng thình, bên trong là áo thun trắng, dưới là chiếc quần đen dài, đi chân trần, tóc lòa xòa trước trán nhìn rất phóng khoáng hưu nhàn.

Thoáng chốc, Nhậm Tư Đồ sải bước đến gần anh, gục đầu trên bờ vai rộng lớn tìm lấy chút an ủi, anh chỉ cần im lặng cho cô mượn vai, chỉ cần như vậy là đủ…. Thế như sự ham muốn đó chỉ là nhất thời, ngay lập tức nó đã bị Nhậm Tư Đồ kìm nén lại, hai mắt cô rủ xuống rồi lại nâng lên vô cùng mệt mỏi. Nhậm Tư Đồ cởi giày cao gót trực tiếp bước vào cửa, đi qua người Thịnh Gia Ngôn, thuận miệng hỏi: "Tầm Tầm đâu rồi?"

Thật ra không cần Thịnh Gia Ngôn trả lời Nhậm Tư Đồ đã thấy cậu nhóc đang ngồi trên sofa trong phòng khách.

Trong ngực ôm một hộp gà nướng nhỏ, vừa gặm cánh gà vừa nhìn TV không chớp mắt. Trên TV đang chiếu《 Crayon Shinchan 》, Nhậm Tư Đồ nhìn thấy trên màn hình TV là cậu bé đang múa thoát y liền cảm thấy nhức đầu, quay đầu lại hung dữ chấp vấn Thịnh Gia Ngôn.

"Sao anh ại cho nó xem loại hoạt hình này chứ (animation)?"

Thịnh Gia Ngôn cũng cảm thấy chẳng có gì nghiêm trọng, vô cùng thoải mái trả lời: "Nó muốn xem thì để nó xem, anh tôn trọng ý kiến người trong cuộc."

"Ăn cơm rồi còn muốn ăn cánh gà nướng ngoài vỉa hè! Đây cũng là ý kiến của người trong cuộc?"

Thịnh Gia Ngôn nhún nhún vai coi như trả lời.

Có lẽ vấn đề giáo dục trẻ em giữa nam và nữ cách biệt rất lớn, Thịnh Gia Ngôn trong mắt Tầm Tầm là người tốt, thì người xấu chỉ có thể để Nhậm Tư Đồ đảm nhiệm, cô đi đến trước mặt cậu nhóc, vị trí đứng vừa vặn chắn tầm nhìn vào màn hính TV.

Tầm Tầm bị người khác quấy rầy, định nhăn mặt bày tỏ bất mãn, lại thấy người quấy rối mình không ai khác.. chính là Nhậm Tư Đồ. Tầm Tầm thừa biết Nhậm Tư Đồ sẽ không cho mình ăn những thứ không tốt cho sức khỏe, lập tức hướng đến cô nở nụ cười nịnh hót, ngoan ngoãn đến hộp cánh gà nướng để qua một bên, lau lau ngón tay dính đầy dầu mỡ.

Ngay sau đó, Nhậm Tư Đồ muốn lấy lại điều khiển TV thì cậu nhóc đã nhanh tay giấu sau lưng.

"Cho con xem 1 tập thôi, chỉ một tập thôi mà~"

Tên tiểu tử khong biết học được cái ánh mắt điềm đạm đáng yêu như vậy, ngửa đầu nhìn Nhậm Tư Đồ, thậm chí còn chắp tay trước ngực, giơ hai ngón tay lên miệng thề…làm cho ai nhìn thấy cũng phải mềm lòng.

Nhậm Tư Đồ đang suy nghĩ có nên đánh vài phát vào cái mông nhỏ của tên nhóc ranh này không thì Tầm Tầm nhanh chóng chuyển mông qua ghế sofa bên kia. Như vậy thì không còn bị Nhậm Tư Đồ cản tầm nhìn rồi.

Nhậm Tư Đồ thở dài, tùy nó vậy. Cô đang định ấy hộp cánh gà đi thì đột nhiên có một cánh tay đưa qua cầm đi trước, ngoái đầu lại thì ra là Thịnh Gia Ngôn.

Đang ở mặc cho Tư Đồ do dự có muốn hay không như vậy để mặc cho hắn thì tìm kiếm đã mặt mày hớn hở đem cái mông nhỏ một chuyển, dời đến ghế sa lon bên kia, như vậy cũng sẽ không bị mặc cho Tư Đồ ngăn trở TV rồi.

Thịnh Gia Ngôn ôm hộp cánh gà, ngã người trên sofa cạnh Tầm Tầm, cánh tay thon dài gdang ra kéo cổ tay Nhậm Tư Đồ xuống ngồi xuống sofa.

Thịnh Gia Ngôn vừa ăn cánh gà vừa nhìn Anime, anh và Tầm Tầm vô cùng chuyên chú, nhìn chằm chằm TV, Gia Ngônnói với cô:" Em xem xem, anh không thể làm khác mà. Bộ dạng nó đáng thương như vậy ai mà từ chối được."

Trong lời nói mang theo ý cười nồng đậm, Nhậm Tư Đồ không biết nên phản bác như thế nào, nói chính xác hơn cô bị chuyện khác làm phân tâm, quên luôn phản bác___

Rốt cuộc là bởi vì hơi thở nhẹ nhàng khoang thai hay bởi cái tay đang nắm cổ tay Nhậm Tư Đồ đã hút hồn cô? Nhậm Tư Đồ thật sự đã không tài nào phân biệt nổi.

***

Xem xong một tập phim Tầm Tầm rốt cục cũng hài lòng theo Nhậm Tư Đồ về nhà.

Nhậm Tư Đồ lái xe, Tầm Tầm sớm đã quen thuộc không cần người lớn giúp đã bật nhạc lên, nhóc vặn nhạc thật lớn. Một bài khóc hận người yêu cứ như vậy vang ra từ xe của hai người.

Đây là chủ đề yêu đơn phương, Nhậm Tư Đồ nghe không tới 3 câu đã không chịu nổi mà đổi kênh radio. Tầm Tầm ngược lại không cảm thấy cử chỉ của cô khác thường, bởi vì cậu đã phát hiện ra một điều làm cậu cảm thấy hứng thú.

"Không phải tối nay mẹ hẹn với người ta sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!