Một người đàn ông năng suất ở nhà bạn hai đêm là có thể biến nhà bạn thành nhà anh ta ——
Hôm sau, khi Nhậm Tư Đồ tan làm, đang trên đường về nhà cùng Tầm Tầm thì nhận được điện thoại của công ty chuyển nhà, hỏi khi nào nữ chủ nhân ở nhà, bọn họ sẽ đến giao hàng.
Lúc ấy Nhậm Tư Đồ còn chưa hiểu gì: "Hàng? Hàng gì?"
Nhậm Tư Đồ về đến nhà, nhân viên của công ty chuyển nhà cũng không hỏi ý kiến cô mà mang giường cũ trong phòng cô chuyển đi, thay vào đó một chiếc giường đôi hoàn toàn mới, tủ quần áo của cô cũng không thoát khỏi, bị thay thế bởi một chiếc tủ lớn gấp đôi. Nhìn mấy nhân viên của công ty chuyển nhà kê xong giường mới, treo mấy bộ vest và quần áo ở nhà dành cho nam vào trong tủ, Nhậm Tư Đồ mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hiệu suất của công ty chuyển nhà rất nhanh, chỉ trong mười năm phút đã nhét đầy tủ quần áo mới, đặt một bộ đồ dùng cá nhân hoàn toàn mới vào phòng tắm, sau khi cô ký tên xác nhận đã nhận hàng, người của công ty dọn nhà cũng rời đi. Nhậm Tư Đồ cảm thấy nên gọi điện thoại cho tên đầu sỏ gây nên chuyện này nhưng cô vừa gọi đi đã bị tổng đài nhắc nhở "Máy bận".
Nhậm Tư Đồ ngồi trên ghế sofa, cầm điện thoại di động chờ một lát rồi gọi lại lần nữa, hay là... "Máy bận", Nhậm Tư Đồ không thể không gác máy.
Lúc này cô mới phát hiện Tầm Tầm luôn ồn ào hôm nay lại không đòi xem phim hoạt hình, thậm chí trong phòng khách cũng không thấy bóng dáng cậu đâu. Cô đứng dậy, đến phòng Tầm Tầm xem đã xảy ra chuyện gì. Vừa đi tới cửa phòng, còn chưa đẩy cửa đi vào cô đã nghe thấy giọng của cậu: "Ha ha! Cháu biết ngay đó đều là đồ của chú mà."
Tầm Tầm đang dùng điện thoại trong phòng nó gọi cho Thời Chung? Chẳng trách điện thoại của anh luôn báo bận...
Nhậm Tư Đồ bỏ ý định đẩy cửa đi vào, núp ở ngoài nghe lén.
Nghe Tầm Tầm nói: "Đương nhiên là cháu hoan nghênh rồi!"
"Vậy khi nào thì chú đến nhà cháu?"
"Hả? Rõ ràng chú nói sẽ nghỉ phép cả tuần, tại sao mới ngày thứ hai đã đi làm lại thế? Thật đáng ghét..."
"Được rồi, vậy chú mau qua đây đi, cháu chờ chú qua nấu cơm cho cháu ăn đấy. Ăn cơm xong chúng ta sẽ cùng xem "Gấu ẩn hiện", quyết định như vậy đi!"
Nhậm Tư Đồ đứng ngoài cửa không khỏi nghĩ, rốt cuộc Thời Chung đã dùng chiêu gì mà có thể dụ thằng nhóc này ngoan ngoãn thế?
Nhậm Tư Đồ thả nhẹ bước chân, lặng lẽ đi vào, Tầm Tầm cầm ống nghe nói chuyện rôm rả, hoàn toàn không phát hiện cô đang ở phía sau cậu.
"Yên tâm đi, cháu sẽ luôn đứng về phía chú, chú cứ yên tâm thoải mái ở lại đây, nếu Nhậm Tư Đồ muốn đuổi chú đi, cháu sẽ..."
"Con sẽ làm gì?" Nhậm Tư Đồ lên tiếng cắt ngang cậu.
Tầm Tầm nhất thời im bặt. Cái đầu nhỏ cứng mấy giây, không dám tin chậm chạp quay đầu lại ——
Chỉ thấy Nhậm Tư Đồ khoanh tay, nhướn mày đứng sau lưng cậu.
Tầm Tầm chột dạ lè lưỡi, Nhậm Tư Đồ đưa tay ra, cậu liền ngoan ngoãn giao ống nghe cho cô. Nhậm Tư Đồ cầm lấy ống nghe, hắng giọng một cái: "Thời tiên sinh, anh chưa được em cho phép đã chuyển đồ đến nhà em, còn âm thầm kéo bè kết phái cùng Tầm Tầm chèn ép em, bị tội gì đây?"
Thời Chung ở đầu dây kia không nhịn được cười, học điệu bộ của cô, cũng hắng giọng một cái: "Tội không thể tha, để Nhậm quân xử trí, được chưa?"
Nhậm Tư Đồ cười đến nghẹn, đang muốn hài lòng gật đầu một cái thì đã nghe anh mập mờ nói: "Nghĩ ra cách xử lý chưa? Nhỏ nến, buộc dây? Hay còn cái gì khác..."
"..."
Tầm Tầm đứng một bên, ngẩng đầu nhìn cô: "Nhậm Tư Đồ! Tại sao mẹ lại đột nhiên đỏ mặt thế?"
Thính lực của Thời Chung ở đầu dây bên kia cực tốt, ý cười tăng lên mấy phần: "Da mặt của em mỏng thật đấy, vừa nghe vậy đã đỏ mặt? Đợi đến khi thực hành chẳng phải sẽ xấu hổ chết sao?"
Nhậm Tư Đồ vội vàng cắt ngang, không để anh tiếp tục nói hươu nói vượn nữa: "Anh mau về đi, phạt anh nấu cơm cho bọn em, như vậy nhé." Nói xong liền "Cạch" một tiếng cúp điện thoại.
Cũng trong thời điểm đó, Thời Chung nghe tiếng điện thoại bị ngắt, anh tắt máy, nụ cười ở khóe miệng vẫn chưa thu về.
Vì vậy bàn hội nghị cách đó không xa nổi lên một cơn gió bát quái.
Tổng giám đốc tài chính và phó tổng kỹ sư trao đổi ánh mắt với nhau, một người như đang nói: Có nghe thấy không, có nghe thấy không? Nhỏ nến đó...
Người kia cũng vậy: Xem ra lời đồn là thật, Thời tổng không gần nữ sắc là bởi vì thích đàn ông...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!