Tư Đồ kết thúc cuộc nói chuyện, đi tới chỗ thang máy. Cửa thang máy sáng bóng có thể làm gương soi, cô cũng nhìn thấy nụ cười của mình trên đó. Cô cười cười, bấm nút chờ thang máy.
Trong khi chờ thang máy đến, cô có chút nóng lòng, không nhịn được liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Đúng lúc này điên thoại di động của cô vang lên.
Là Thịnh Gia Ngôn điện tới.
Có lẽ lý do trước đây Thời Chung và cô xảy ra chiến tranh là do Thịnh Gia Ngôn, cho nên việc nhận điện thoại của Thịnh Gia Ngôn vốn rất bình thường nhưng nay cô lại cảm thấy có chút chột dạ.
Do dự một lát, cuối cùng Tư Đồ cũng nhận điện thoại: "A lô !"
"Tan việc chưa?" Thịnh Gia Ngôn hỏi cô.
Thật ra thì mở đầu đối thoại như vậy cũng không thể quen thuộc hơn được, Tư Đồ biết sau đó anh sẽ nói thêm cái gì, trên thực tế anh cũng là nói như vậy, "Tối nay cùng ăn một bữa cơm đi."
"..."
"Coi như ăn mừng anh đi làm trở lại."
"Tưởng Lệnh Thần đồng ý giải hòa rồi sao?" Tư Đồ biết, sâu trong nội tâm cũng không muốn để cho Thịnh Gia Ngôn biết cô đã làm gì cho anh, hơn nữa chuyện này còn liên quan đến Thời Chung.
"Đúng, Tưởng Lệnh Thần bỉ ổi kiện anh nhưng giờ đã rút lại, mới vừa rồi ngồi giải hòa cùng nguyên cáo ở gần phòng khám của em. Hôm nay em không đi xe phải không? Vừa đúng lúc, để anh đi đón em."
Lúc này thang máy "
"đinh"
" một tiếng, giống như một hồi chuông báo động, cũng nhẹ nhàng gõ vào thần kinh Tư Đồ một cái, đem chuyện Tư Đồ muốn nói lại thôi. Tư Đồ vừa đi vào thang máy vừa nói: "Thời Chung làm bữa ăn tối chờ em ở nhà. Nếu không... Hôm nào kêu Tôn Dao, Mạc Nhất Minh, Lâm luật sư, còn bạn bè của anh nữa, rồi cùng nhau ăn mừng? Nhiều người thì náo nhiệt."
Em và anh ta..." Thịnh Gia Ngôn cứng rắn dời đi đề tài, "Vậy cũng được, để hôm khác."
Thịnh Gia Ngôn nói xong hình như liền chuẩn bị cúp điện thoại, Tư Đồ quýnh lên, vội vàng gọi lại anh: "Gia Ngôn!"
Trong tình huống khẩn cấp cô theo thói quen gọi tên anh một cách thân mật, lúc ban đầu là u mê "anh Gia Ngôn" , sau lại không lớn không nhỏ gọi "Lão Thịnh" , những năm gần đây bình thản nhưng cũng thân mật "Gia Ngôn" ...
Nhưng hôm này lòng cô đã hướng về người khác...
Nghĩ tới đây, Thịnh Gia Ngôn im lặng cười khổ, cũng không tiếp lời, chỉ lẳng lặng chờ cô tiếp tục.
"Em muốn nói đem chìa khóa nhà lại cho anh, nhưng vẫn chưa có thời gian, nếu được thì anh qua đây một chuyến đi, em đợi anh dưới lầu phòng khám."Sandy
-diendan
Thật ra cũng đã đến lúc vạch rõ tuyến phân cách, điều này trước đây Tư Đồ chưa hề nghĩ tới, cô đứng chờ ở sảnh, ở nơi này người đến người đi, Tư Đồ lại có cảm giác khác hoàn toàn với trước đây.
Chỉ chốc lát sau cô đã thấy Thịnh Gia Ngôn lái xe tới, dừng ở ven đường.
Tư Đồ chậm rãi bước đến, cửa sổ xe cũng chậm rãi hạ xuống, Tư Đồ còn cách xe một đoạn đã thấy cửa xe bên cạnh ghế lài mở ra, ngay sau đó có một cô gái trẻ bước xuống.
Bước chân Tư Đồ không khỏi chậm lại, cô gái trẻ đóng cửa xe, vừa đúng cũng nhìn thấy cô, nhút nhát cười chào hỏi: "Bác sĩ Nhậm."
Lúc này Tư Đồ mới khôi phục bước chân, vừa tiếp tục đi về phía bên cạnh xe Thịnh Gia Ngôn, vừa khách khí gật đầu với Thẩm Thấm một cái: "Thẩm tiểu thư."
Thẩm Thấm cũng không ở lại lâu, mắt thấy đèn giao thông cách đó không xa đã chuyển xanh, vội vã nói lời tạm biệt với Tư Đồ, ngay sau đó chạy qua đường, bóng dáng biến mất ở trạm xe buýt bên kia đường.
Thịnh Gia Ngôn thấy ánh mắt Tư Đồ mãi dõi theo bóng dáng bên kia đường, thắc mắc hỏi: "Hai người biết nhau?"
Tư Đồ gật đầu một cái, suy nghĩ một chút, hỏi: "Sao cô ấy lại ngồi xe anh?"
"Mới vừa rồi nói chuyện điện thoại với em, có phải em không chú ý nghe hay không?" Thịnh Gia Ngôn bất đắc dĩ bật cười, "Không phải anh đã nói cùng giản hòa với bọn họ rồi hay sao? Bây giờ cô ấy đang thực tập trong đó, anh mới hẹn cô ấy đến gần đây. Nhưng cũng đã giải hòa rồi, quan hệ giữa anh và cô ta không còn đối đầu như trước nữa, cũng vừa lúc cô ấy tan việc, bắt xe buýt về nhà, anh cũng thuận đường nên chở cô ấy một đoạn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!