Sáng thứ Hai, người bạn nhỏ Nhậm Yến Tầm bị đồng hồ báo thức làm tỉnh lại, tự đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, bộ dạng nhỏ nhắn cực kỳ nghiêm trang, chỉ có điều không phát hiện ra mình đã mặc quần áo mùa thu ra ngoài áo len, hai chiếc tất đều là chân trái.
Sau khi ăn mặc chỉnh tề, người bạn nhỏ Nhậm Yến Tầm đảo mắt quan sát một hồi, cảm thấy mình lại đẹp trai hơn hôm qua một chút liền hài lòng đeo cặp sách ra khỏi phòng, đi gõ cửa phòng ngủ chính.
Gõ ba tiếng không có phản ứng, cậu chỉ có thể tự mở cửa đi vào.
Tôn Dao vẫn còn tứ ngưỡng bát xoa [1] nằm lỳ trên giường, ngủ đến nỗi chẳng biết gì.
[1] Hai tay, hai đầu gối, đầu cùng chạm đất.
Tầm Tầm đứng bên giường, hai tay vòng lên miệng: "Rời! Giường!! Đi!!!"
Tôn Dao lý ngư đả đĩnh [2] ở trên giường kinh ngạc. Ba hồn bảy vía vẫn còn ở trong mộng, đến khi nhìn thấy Tầm Tầm ở mép giường mới nhớ sáng nay mình phải đưa thằng nhóc đi học.
[2] Lý ngư đả đĩnh ( ) [ Theo baike ]: Chỉ một loại kỹ xảo thể dục hoặc động tác thân thể, thông thường dùng cho thể thao, biểu diễn võ thuật hoặc trong thi đấu. Chữ được lấy ra từ hình tượng cá chép nhảy khỏi mặt nước hoặc uốn thân thể trên mặt đất.
Tôn Dao vội vàng nhảy xuống giường: "Cho dì năm phút!"
Nói xong chân cũng lướt đến phòng tắm rửa mặt.
Nghe tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm, Tầm Tầm bất đắc dĩ: "Nhậm Tư Đồ để cháu ở đây rốt cuộc là để dì chăm sóc cháu hay cháu là để cháu chăm sóc dì đây? Haizz......"
Cũng may tài nấu nướng của Tôn Dao tốt hơn Nhậm Tư Đồ một chút, đối phó với bữa sáng không vấn đề gì, trứng chiên, bánh mì nướng, bột yến mạch hồ, cộng thêm một quả táo —— Tầm Tầm được cho ăn, mấy câu oán hận lập tức biến mất.
Tôn Dao cũng không kịp rửa chén đĩa, ném thẳng mâm bát bẩn vào trong bồn, xoa xoa tay rồi kéo Tầm Tầm tới trước cửa thay giầy.
Vừa ngồi xổm xuống thắt dây giày cho Tầm Tầm vừa nói: "Đúng rồi, giáo viên cho các cháu bài tập gia đình quá khó, bây giờ đâu còn người có những bộ quần áo đấy nữa. Quần áo bị hỏng ai lại không ném đi?"
Tầm Tầm kêu lên: "A? Vậy cháu không nộp bài tập thì phải làm sao?"
"Dì sẽ nói trợ lý lấy giúp cháu một bộ, vậy để anh ta đưa cháu đến trường luôn nhé."
Lúc này Tầm Tầm mới yên tâm, thay giày xong liền chạy đi mở cửa.
Nhưng vừa mở ra cậu liền sửng sốt ——
Nhậm Tư Đồ đứng bên ngoài đang chuẩn bị lấy chìa khóa ra mở cửa.
Cả ngày không thấy rất nhớ, Tầm Tầm lập tức đi lên ôm đùi cô: "Cuối cùng mẹ cũng về rồi?"
Tôn Dao không thể cười vui vẻ được như thằng nhóc này, vừa nghĩ tới nhiệm vụ thất bại lần này của Nhậm Tư Đồ liền nhịn không được mà thở dài: "Mình đưa Tầm Tầm đến nhà trẻ trước, tối về sẽ uống với cậu vài chén, những thứ người khốn kiếp kia thì để họ cút xa một chút."
Tôn Dao vừa nói xong liền thấy sắc mặt Nhậm Tư Đồ bởi vì lúng túng mà cứng đờ. Tôn Dao còn tưởng Nhậm Tư Đồ đang ám hiệu không được nói tục trước mặt trẻ nhỏ, vội vàng chột dạ vỗ vỗ miệng, nhưng giây tiếp theo lại nghe thấy một giọng nam hơi bất mãn (không vừa lòng) hỏi ngược lại: "Nói ai khốn khiếp thế?"
Tôn Dao ngẩn ra.
Vốn cánh cửa chỉ mở một nửa chặn lại nửa tầm mắt của Tôn Dao, đương nhiên cô chỉ thấy Nhậm Tư Đồ ở ngoài, bây giờ cửa lớn bị chủ giọng nói kia đẩy hết ra, cô mới nhìn thấy bên cạnh Tư Đồ rõ ràng còn có một người đàn ông.
Ánh mắt Tôn Dao mơ hồ, băn khoăn một vòng giữa Thời Chung và Nhậm Tư Đồ rồi mới trở lại trên người cô bạn thân: "Hai người các cậu......"
Nhậm Tư Đồ không trả lời, Thời Chung cũng không lên tiếng, chỉ yên lặng nhìn vào bàn tay đang đặt trên vai Nhậm Tư Đồ...... Tất cả đều không cần nói nữa.
Tôn Dao mỉm cười, Tầm Tầm bên cạnh còn vui vẻ hơn, cậu sung sướng buông Nhậm Tư Đồ ra rồi nhào vào ngực Thời Chung: "Xem ra 180 ngày nguyện vọng của cháu có thể thực hiện rồi...!"
Thời Chung bế Tầm Tầm lên thật cao: "Hôm nay chú đưa cháu đi học nhé?"
Tầm Tầm gật đầu liên tục, Tôn Dao cũng vui vẻ, duỗi người một cái, đá chiếc giầy vừa đi vào ra, xoay người trở về nhà: "Vậy mình có thể về nhà ngủ bù rồi."
Nhậm Tư Đồ không khỏi lo lắng nhìn Thời Chung. Chỉ có cô biết hôm qua anh không ngủ chút nào, đầu tiên là giày vò cô đến tận khuya, sau khi cô mơ mơ màng màng tỉnh lại thì đã thấy anh ngồi sau bàn làm việc vội vàng làm thứ gì đó, sáng sớm còn phải đưa cô về thành phố B, cô ở trên xe ôm dây an toàn ngủ còn anh phải tập trung lái xe, không dám ngủ gật —— chẳng lẽ người đàn ông này làm bằng sắt, không cảm thấy mệt chút nào ư?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!