Thời Chung dẫn cô ra khỏi tiệm ăn sáng, Tư Đồ không nhịn được quay đầu nhìn lại một cái, chỉ thấy bà chủ còn đứng ở ngoài cửa, vẫn đưa mắt nhìn bọn họ.
Trong đầu Tư Đồ không ngừng vang lên câu nói của bà chủ kia: tôi nhớ trước đây, người con gái mà cậu ấy thích thích đến đây ăn bánh trẻo, cho nên nơi này —— không hủy đi được...
Mối quan hệ giữa bà chủ và Thời Chung tưởng chừng như hai người xa lạ, thực tế là họ giống như chị em kết nghĩa thâm tình rất cao, cho nên lúc bà chủ thấy Thời Chung dẫn cô tới chỗ này, thậm chí giờ phút này nhìn bóng lưng Thời Chung cùng với cô rời đi, đều vui mừng giống như thấy đứa con thất lạc nhiều năm, nay cuối cũng đã tìm được nhau, tình cảm khắn khít.
Cuối cùng ... Tư Đồ một lần hết lòng tin theo, Xã Hội Hiện Đại lòng người hay thay đổi, không ai biết rõ cuối cùng mình sẽ trở thành người như thế nào.
Tư Đồ mỉm cười gật đầu với bà chủ một cái, coi như là chào tạm biệt, khi quay đầu lại thì cô không khỏi nhìn chăm chú người đàn ông bên cạnh này.
Tư Đồ cũng không biết anh còn có thể mang cô đến chỗ nào, chỉ tiệm ăn sang trước đây thôi, cũng đã làm cô kinh ngạc như vậy rồi, đồng thời cũng rất tò mò, người không có tinh thần, dưới gò má giấu bao nhiêu chuyện cũ không muốn người khác biết?
Mà những chuyện cũ kia, có bao nhiêu chuyện liên quan đến cô?
Trong tiệm ăn sáng, anh biết cô thích ăn nhất là hoành thánh cùng bánh trẻo rán, biết cô chỉ thêm một muỗng tương ớt.
Trong cửa hàng văn phòng phẩm bên cạnh, động tác tay chân anh thuần thục gấp thú nhồi bông trong máy gấp thú, đó là một trong những thú vui được chào đón nhiều nhất thời trẻ, mỗi ngày Tư Đồ đều "cống hiến" cho cửa hàng văn phòng phẩm này một ít, nhưng cho đến tốt nghiệp cấp ba, cô vẫn chưa gấp được con nào. Hôm nay, người đàn ông trước mặt này, nhét tiền xu vào, cũng có thể đổi được một con thú nhồi bông, cuối cùng dưới ánh mắt có chút bất mãn của bà chủ, đem sáu con thù nhồi bông cho Tư Đồ, sau đó nắm túi tiền ra ngoài.
Đi ngang qua nhà sách manga thì Tư Đồ ngửi được mù vị đặc trưng của sách cũ, không kìm lòng được nên dừng bước, nhìn về phía Thời Chung, chủ động đề nghị: "Vào nơi này xem một chút đi."
Lớp mười là giai đoạn việc học khẩn trương nhất, cô thường xuyên đến nơi này mướn shoujo manga len lén mang về nhà xem, Tư Đồ cũng không hiểu năm đó mình làm thế nào để có thời gian rỗi rãnh, thậm chí mua một chồng giấy lớn để vẽ mô phỏng lại mấy cảnh trong truyện mà cô thích. Bất quá khi đó, thật không có nói nào tốt hơn nói đây. Bởi vì mướn nhiều nên bà chủ còn có thể đặc biệt ưu đãi, kéo dài thời gian cô trả sách, thi tốt nghiệp trung học xong, cô đem toàn bộ manga trả lại, sau đó lại phát hiện ra cô không cẩn thận đã quên lấy mấy bức tranh mình vẽ ra, nên vô tình bị kẹp trong sách rồi đem đi mất. Thật ra thì lúc ấy cô vẫn muốn ngày nào đó rãnh rỗi, trở lại nhà sách manga một chuyến đem vẽ giấy lấy về, nhưng cô còn chưa kịp nhín chút thời gian trở về, một cuộc hỏa hoạn liền thay đổi tất cả nơi đây ...
Tư Đồ đứng trước kệ sách, trước mặt đều là sách manga chưa từng nghe thấy. Cũng đúng, đã nhiều năm như vậy, hôm nay trong nhà sách manga này sao còn tìm được manga năm đó?
Nhà sách Manga rất nhỏ, Thời Chung thân hình cao lớn đứng tại chỗ, nhất thời không gian có vẻ càng thêm chật chội, vốn bà chủ Hàn đang ngồi ở quầy thu tiền xem phim cũng không khỏi ngẩng đầu quan sát người đàn ông trẻ tuổi này một chút —— quần áo thật sang trọng, nhưng nhìn người đàn ông này hình như không được vui lắm, tóm lại không giống như người tới chỗ này để mướn sách manga. Sau đó ánh mắt bà chủ dời đến người phụ nữ bên cạnh.
Cẩn thận quan sát một phen hậu, bà chủ không khỏi nhăn mày lại, há miệng, có chút do dự, bộ dạng muốn nhận người quen nhưng lại không dám nhận, còn Tư Đồ thì đã thu hồi ánh mắt từ trên giá sách, nhìn bà chủ chào hỏi một câu: "Bà chủ, còn nhớ tôi không?"
Bà chủ thấy Tư Đồ hỏi như thế, nhất thời liền cười: "Có phải cái Lỗ tai to hay không?"
Bà chủ đi tới bên cạnh Tư Đồ thì thấy người đàn ông trẻ tuổi khách khí kia gật gật đầu với mình, cũng khách khí gật đầu trở về một cái. Nhưng bà chủ lại càng vui mừng nói chuyện phiếm vài câu cùng Tư Đồ.
Thời Chung liền lui sang một bên, để cho mọi người không gian nói chuyện.
"Những quyển manga năm ấy tôi mướn, bà chủ đã thanh lý rồi sao?" Tư Đồ nói xong lời này thì, không khỏi có chút than tiếc.
"Aizz, cũng đã nhiều năm như vậy rồi, dĩ nhiên cũng đã thanh lý từ lâu, hiện tại bọn trẻ đều không thích xem shoujo manga, đều dẫn nhau cùng nói chuyện yêu đương" bà chủ nói chuyện vẫn phóng khoáng như vậy, nhưng nói được nửa câu, bà chủ đột nhiên ngưng lại, cau mày suy nghĩ một chút, sửa lời nói: "Không đúng, mấy cái manga kia của cô vẫn còn, cô trả về khoog bao lâu thì được người khác mua rồi."
"À?"
"Hình như là một cậu con trai mua, bởi vì trong truyện tranh còn kẹp mấy bức tranh cô vẽ, hắn lật tới lật lui liền mua đi, ta không có nhớ lầm."
Chẳng biết tại sao, Tư Đồ theo bản năng ngước mắt liếc nhìn Thời Chung.
Bà chủ thấy cô liếc trộm Thời Chung, theo ánh mắt của cô cũng quét mắt Thời Chung, cảm giác mình hiểu được suy nghĩ của cô: "Cô dẫn người yêu cũ trở về đây sao?"
Tư Đồ đột nhiên nghĩ đến ông chủ tiệm ăn sang cũng hỏi vấn đề tương tự như vậy, lúc ấy người đàn ông này trả lời thế nào? ——
"Bà chủ hiểu lầm rồi, đây là bạn học cũ của tôi."
Thời Chung đang chán nhìn nhìn kệ sách quay đầu lại nhìn, nghe lời này, vẻ mặt trong nháy mắt có chút cứng ngắc, mặc dù sau đó chỉ nhàn nhạt liếc cô một cái, nhưng vẫn rất để ý lòng trả thù Tư Đồ.
Bà chủ ý lại nghĩ ngược lại, hết sức thức thời: "Các ngươi những người tuổi trẻ này, chỉ cần còn chưa kết hôn, với ai cũng là quan hệ bạn học. Ta hiểu..."
"..."
***
Thật ra thì không chỉ là nhà sách manga này, càng đi dạo, càng làm cho người ta cảm thán, rất nhiều cửa hiệu quen thuộc nay đã được thay thế...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!