"Đi ngủ sớm một chút, ngày mai đi với anh đến một nơi."
Nói xong liền thuận thế mở cửa ra thay cô.
Nhậm Tư Đồ nhìn cánh cửa rộng mở phía sau, lại nhìn người đàn ông bên cạnh, anh không có biểu hiện gì, chỉ lẳng lặng nhìn cô không nói lời nào, bày ra tư thế cự người ngoài ngàn dặm, Nhậm Tư Đồ khó tránh khỏi có chút nhụt chí, xoắn xuýt một lúc lâu cũng chỉ có thể nói một câu: "Ngủ ngon."
Lập tức, cô đi ra khỏi phòng Thời Chung dưới cái nhìn của anh.
Trở lại căn phòng dành cho khách lạnh lẽo, Nhậm Tư Đồ liền đặt di động ở đầu giường, màn hình vừa mới tối đi thì Nhậm Tư Đồ lại bật sáng lên, nhận được tin nhắn của Tôn Dao: "Sao rồi?
"....."
"....."
"Thất bại." Nhậm Tư Đồ nhắn lại hai chữ.
Không tới hai giây, Tôn Dao đã gửi tin nhắn thoại tới, Nhậm Tư Đồ còn chưa kịp mở ra nghe thì đã nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó ở chỗ cổng vòm lại truyền đến tiếng mở cửa, rồi tiếng đóng cửa ——
Đã trễ thế này anh còn ra ngoài?
Nhậm Tư Đồ nhịn không được phỏng đoán, ý anh là ở chung với cô dưới một mái nhà không thoải mái, cần phải chạy ra ngoài?
Nhậm Tư Đồ cảm thấy khó chịu, tiện tay cầm lấy điều khiển trên trên tủ đầu giường, mở ti vi, vặn to âm lượng, lại vặn to, cuối cùng trong phòng cũng náo nhiệt hẳn lên.
Câu nói kia của Tôn Dao: "Vậy thì đi tìm anh ta! Quấn lấy anh ta! Nói với anh ta là cậu bị coi thường, không bỏ được anh ta." vẫn còn văng vẳng bên tai, bây giờ nghĩ đến, một người phụ nữ có lẽ sẽ cảm thấy mình là một nữ chiến binh nhưng với đàn ông, anh ta chỉ cảm thấy cô ta rất phiền toái.
Ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa lúc nào Nhậm Tư Đồ hoàn toàn không chú ý, đợi đến khi sự thương cảm làm thính lực thoát khỏi những tiếng ồn ào của ti vi, cô mới lờ mờ nghe thấy ngoài cửa hình như có động tĩnh. Nhậm Tư Đồ vội vàng vặn nhỏ âm lượng, quả nhiên là có người ở bên ngoài gõ cửa.
Nhậm Tư Đồ "cạch" một tiếng buông điều khiển trong tay ra, sau đó mở ngăn kéo tủ đầu giường, ném ví tiền của mình vào —— dù sao thì cô cũng đã nói mình không mang ví tiền rồi.
Nhậm Tư Đồ nhanh chóng đến cạnh cửa, nhìn vào chiếc gương to hình cung tự đánh giá một lượt, cảm thấy hài lòng mới OK, sau đó lại bắt đầu nở vài nụ cười khác nhau, cuối cùng chọn một nụ cười tự nhận là thích hợp nhất rồi mới mở cửa.
Thời Chung đang đứng bên ngoài.
Sau khi nhìn thấy anh, Nhậm Tư Đồ không khỏi mỉm cười, khép mi, sau đó cô nhìn thấy anh ôm một chiếc áo choàng bằng nhung san hô được gấp gọn gàng, trên chiếc áo choàng còn đặt đồ dùng cá nhân và một bộ kem dưỡng da mới tinh, tia hi vọng trong lòng Nhậm Tư Đồ ngày càng lớn.
Khoé miệng cô vẫn giữ nụ cười kia, yên lặng nhận đồ trong tay anh.
Thời Chung lại tuyệt không khách khí, đưa đồ cho cô xong liền xoay người rời đi. Nhậm Tư Đồ vội vàng gọi anh lại: "Thời Chung!"
Anh thật sự dừng bước nhưng không quay đầu nhìn cô.
"Vừa nãy anh ra ngoài là đi mua... Kem dưỡng da cho em hả?" Kem dưỡng da trong ngực cô đều còn nguyên tem ngực, mà cửa hàng chuyên doanh nhãn hàng này
- nhãn hàng mà cô thường sử dụng đều đã đóng cửa, Nhậm Tư Đồ mặc dù không biết làm sao anh có thể kiếm được nhưng hành động này của anh chắc chắn đã cho cô thêm chút hi vọng.
"Bởi vì ngày mai anh không muốn mang một phụ nữ nhếch nhác đi khắp nơi."
"......"
Nhậm Tư Đồ hoàn toàn biến mất ý nghĩ muốn hàn huyên cùng anh hai câu.
Kỳ thật muốn đả kích một người phụ nữ rất dễ dàng, chỉ cần soi mói khuôn mặt của cô ta, dáng người của cô ta, chỉ số thông minh của cô ta, cách nào cũng đều rất hiệu quả. Nhậm Tư Đồ dùng lực đóng cửa lại, "Ầm" một tiếng chính là sự kháng nghị tốt nhất.
Đóng cửa lại, Nhậm Tư Đồ vô tình nhìn bản thân đang ôm một đống thứ trong gương. Đúng là.... Sắp bị anh làm cho tức chết rồi.
Rửa mặt xong xuôi nằm trên giường, Nhậm Tư Đồ lại không chút buồn ngủ, thật ra bây giờ đã qua rạng sáng, bóng đêm đêm bên ngoài như khoác lên một tầng sương lạnh, dưới bóng đêm là sương mù mênh mông, cuối cùng, Nhậm Tư Đồ mất ngủ bực tức chùm chăn lại, tự an ủi: Nếu không ngủ thì ngày mai không chỉ đơn giản là nhếch nhác đâu, sẽ là muốn xấu đã chết.
Nghĩ như vậy, cô dần dần buông lỏng sầu tư, chỉ chốc lát sau đã ngủ thiếp đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!