Chương 40: (Vô Đề)

Nhậm Tư Đồ cảm nhận được hơi thở của anh đang đến gần.

Anh ngồi xổm xuống.

Nhậm Tư Đồ hiện tại không thể nhắm mắt, cô theo bản năng mà nín thở chờ đợi anh ôm lấy mình.

Nhưng cảnh tượng trong suy nghĩ không có xảy ra, hơi thở của anh rõ rang ở gần cô như vậy nhưng lại không hề có xảy ra chút tiếp xúc thân thể nào. Nhậm Tư Đồ không nhịn được mà siết chặt nắm tay.

"Từ khi nào mà em đã học được chiêu giả bộ ngủ này rồi hả?" Giọng Thời Chung có chút trầm thấp làm cho người nghe cảm thấy trong đó có bao nhiêu phần là châm chọc, lại có mấy phần dò xét. Nắm tay Nhậm Tư Đồ không khỏi nắm chặt hơn, thứ nhất là cô không tin mình để lộ sơ hở gì, thứ hai là cô muốn cùng anh so sánh độ cố chấp, đôi mắt không chút cử động vẫn nhắm chặt như cũ.

Anh đứng lên, hơi thở rất nhanh rời xa khỏi Nhậm Tư Đồ, tiếp theo là truyền đến tiếng chìa khóa mở cửa, Nhậm Tư Đồ nghe rất rõ—chìa khóa quay một vòng, lại một vòng nữa, sau đó là tiếng mở cửa, cuối cùng là tiếng rút chìa khóa.

Có lẽ anh đã đi vào nhà, cô nghe thấy âm thanh đóng cửa……….

Nhậm Tư Đồ rốt cuộc đã không kiềm chế được nữa, mở mắt, cô cầm điện thoại di động của mình ở trên mặt đất. Vụt đứng lên, hướng về phía Thời Chung mà trợn mắt nhìn—bởi vì cô căn bản không nghĩ rằng anh sẽ để mặc cô ở ngoài cửa.

Lúc trước được anh nâng niu trong lòng bàn tay biết bao nhiêu, thì hôm nay lòng tự ái càng bị tổn thương bấy nhiêu.

Thời Chung vậy mà cả một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn lấy cô một cái, chỉ có thoáng dừng bước chân một chút sau đó là đi thẳng vào nhà, thuận tay đóng cửa lại. Gấp đến mức cô chỉ còn biết đưa tay giữ cửa lớn lại.

Nói thật, xung quanh người đàn ông này tản mát ra khí thế lạnh lùng làm cho Nhậm Tư Đồ cảm thấy xa lạ vì vậy cô cũng không biết ứng phó ra sao, nghĩ tới nghĩ lui cô chỉ còn cách nhắm mắt hỏi: "Có thể mời em vào nhà ngồi một chút được không?"

Thời Chung chỉ lẳng lặng nhìn cô một lượt mà không có nói gì.

Mà Nhậm Tư Đồ sau khi nói xong cũng liền cảm thấy hối hận. Không đúng, cô không nên nói như vậy. Vừa lúc nãy khi cô đang buồn chán ngồi đợi anh thì liền ngồi nói chuyện điện thoại với Tôn Dao—Cô không nên dùng câu hỏi nghi vấn để hỏi anh, như vậy nếu anh chỉ đơn giản nói một chữ "không" là liền có thể từ chối cô. Cô nên nghe theo lời Tôn Dao.

"Ý của em là……… em không mang theo ví tiền ra ngoài, anh không cho em vào thì em chỉ có thể lang thang ngoài đường rồi." Nhậm Tư Đồ lập tức sửa lại lời nói của mình.

Sau đó cô thấy Thời Chung nhíu nhíu lông mày mấy giây.

Cuối cùng anh cũng mở cánh cửa ra.

Nhậm Tư Đồ lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, dường như cô rất sợ anh sẽ đổi ý nên bước thật nhanh qua cửa. Thứ nhất là cô muốn kiếm đề tài để thay đổi không khí trầm mặc như bây giờ, thứ hai là cô có chút tò mò, lúc thay giày liền hỏi: "Làm sao lúc nãy anh biết em giả bộ ngủ?"

Cô cho rằng anh sẽ không trả lời, nhưng anh lại thật sự trả lời: "Điện thoại ở trên tay em rõ ràng là vẫn còn ấm chứng tỏ là mới kết thúc cuộc nói chuyện không lâu thì làm sao mà có thể ngủ say nhanh như vậy?"

……………………….

Bây giờ Nhậm Tư Đồ có chút hối hận vì hồi nãy nói chuyện với Tôn Dao quá lâu, nếu không thì anh làm sao phát hiện được cô giả bộ ngủ, có lẽ cũng sẽ không diễn ra một màn xấu hổ ở trước cửa như lúc nãy.

Nhưng Nhậm Tư Đồ lúc này mới phát hiện, khi vào trong nhà thì sự lúng túng cùng xấu hổ mới chính thức bắt đầu. Người đàn ông chỉ để lại cho cô một câu: "Em cứ tùy tiện sử dụng phòng khách." Nói xong cũng bỏ mặc cô ở phòng khách mà chuẩn bị đi về phòng ngủ của mình.

Nhậm Tư Đồ đưa mắt nhìn anh đi về phòng ngủ đóng cửa lại mà đau cả đầu.

Phòng khách to lớn giống như con quái vật đang ngủ đông muốn đem Nhậm Tư Đồ nuốt trọn lấy. Cô ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi liếc mắt nhìn phòng ngủ đã khép chặt cửa, hoàn toàn không có cơ hội.

Thật may đúng lúc này thì Tôn Dao điện thoại tới.

Điện thoại vừa thông đã nghe thấy Tôn Dao hỏi một câu: "Chẳng lẽ cậu vẫn còn ngồi ngoài cửa chờ anh ta?"

"Không có, tớ đã vào nhà."

Tôn Dao hưng phấn: "Hả?" Nhưng một lúc sau cô ấy mới nhận ra có cái gì đó không đúng: "Cậu đã vào nhà vậy tại sao lại dùng giọng điệu thê thảm như thế?"

Nhậm Tư Đồ chỉ còn biết kẻ lại cho cô ấy nghe chuyện lúc nãy.

Tôn Dao dường như đã hiểu: "Điều này cũng không xem là quá tệ, tối thiểu thì anh ta cũng trở về nhà một mình chứ không phải là ôm ấp tình mới xuất hiện trước mặt cậu."

"Cậu đừng có châm chọc tớ nữa. Tình trạng hiện tại của tớ còn không bằng anh ấy ôm người mới xuất hiện trước mặt tớ. Tớ sẽ cãi nhau với anh ấy một trận rồi sau đó sẽ hoàn toàn chết tâm. Còn anh ấy bây giờ xem tớ như người xa lạ, không chịu nói với tớ quá một câu, cũng không hề có cãi vã, thật sự là……." Rất ngột ngạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!