Chương 39: (Vô Đề)

Tư Đồ tỉnh lại cảm thấy rất đau đầu.

Say thành như vậy, là một chuyện Tư Đồ rất hiếm gặp, Tư Đồ cũng quên mình đã uống bao nhiêu, chỉ nhớ rõ khi Tôn Dao vào nhà đã cùng cô ấy uống, hôm nay huyệt thái rất dương đau, xoa nhẹ hồi lâu mới miễn cưỡng mở mắt ra được.

Mở mắt ra thấy mình không phải đang nằm trên sàn nhà hay ghế sa lon, mà là đã được ai đó đỡ vào trên giường. Chung quanh mờ mờ, cô cũng không biết là buổi tối hay là ban ngày.

Đợi tỉnh táo lại hơn một chút Tư Đồ mới liếc mắt nhìn người đang ngồi cuối giường, Tư Đồ cả kinh, bât đầu ngồi dậy, cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Tư Đồ ngưng lại mấy giây mới thấy rõ, người đang ngồi ở cuối giường là người nào.

"Sao cậu lại nhìn tớ như vậy?"

Tư Đồ nói như vậy, Tôn Dao mới thu hồi ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lắc đầu bất đắc dĩ: "Cậu xong đời."

Do hiện tại đầu óc cô quá đần độn hay sao? Sao lại nghe không hiểu Tôn Dao đang nói cái gì? Tư Đồ không khỏi nhăn mày lại, Tôn Dao thấy thế, "Tối hôm qua tớ đem cậu đưa tới của nhà anh ta, anh ta không chịu nhận, cậu nói có phải cậu đã xong đời hay không?"

Tư Đồ nhẫm lại tình hình của mình và Thời Chung, "Cậu nói là... Thời Chung?"

Tôn Dao gật đầu một cái.

"Tối hôm qua cậu cố ý chuốt say tớ, rồi cậu đưa tới nhà anh ta?"

Tôn Dao tiếp tục gật đầu.

Trong lòng Tư Đồ tràn ngập các tư vị, đáy lòng khổ sở, dần dần lan tràn đến mũi cô, Tư Đồ cảm thấy không còn tia hi vọng cứu vãn nữa rồi: "Vậy anh ta rốt cuộc nói gì?"

"Hắn..." Tôn Dao lặng lẽ nhiều liếc Tư Đồ, thấy vẻ mặt Tư Đồ coi như bình tĩnh, xem ra cũng không đau lòng lắm, liền yên lòng tiếp theo nói, "Căn bản không để cho chúng ta thấy mặt của hắn, chỉ phái người kêu là tiểu Từ đuổi chúng ta đi mà thôi."

Tiểu Từ... tài xế của Tần lão gia tử?

Thấy Tư Đồ nhíu mày chìm trong suy nghĩ riêng của mình, Tôn Dao cũng không tiếp tục nói nữa, chỉ có thể âm thầm cảm thán ở trong lòng, tối hôm qua hai cô thật là mất thể diện, đem các cô vứt xuống Thái Bình Dương đi...

Kế hoạch vốn rất hoàn mỹ, cô đem Tư Đồ chuốt say, sau đó trực tiếp đem Tư Đồ say đến ý thức không rõ kéo đến dưới lầu nhà Thời Chung, lúc Tư Đồ tỉnh táo thì luôn nhìn trước ngó sau cẩn thận, cái gì cũng giấu ở trong lòng không nói, ngược lại khi uống say thì nói chuyện rất thẳng thắn, cô đem điện thoại của Tư Đồ đưa tài xế xe, nhờ gọi cho Thời Chung, hướng Thời Chung cầu cứu, tiếp theo...

Cô nam quả nữ sống chung một phòng, mấy phen củi khô bốc lửa, sau đó hòa hảo cũng không phải là chuyện khó nữa?

Nhưng trên thực tế thì sao?

Cô đem điện thoại của Tư Đồ đưa cho tài xế nói, "Chờ sau khi tôi về, làm phiền bác tài gọi vào số điện thoại này." Sau liền trốn vào chỗ hẻo lánh, nhìn chuyền tình diễn ra trước cửa nhà Thời Chung, chờ Thời Chung lo lắng từ bên trong đi ra.

Nhưng cô đợi chừng năm phút đồng hồ cũng không thấy động tĩnh, gió lạnh thấu xương, Tôn Dao đứng ở đàng kia bị gió thổi làm run lẩy bẩy, đang hung hăng xoa xoa cánh tay sưởi ấm thì rốt cuộc có một bóng người trong đi ra khỏi nhà trọ.

Trong lòng Tôn Dao mới vừa dâng lên vẻ kích động, cũng đang định thần nhìn lại, nhất thời cơn giận dâng cao—— người đàn ông đi ra khỏi nhà không phải là Thời Chung.

Tôn Dao đang thở dài, đặt mông ngồi trên ghế dưới tàn cây, lấy điện thoại di động nhìn thời gian, suy nghĩ mình cũng không thể âm thầm chờ đợi như vậy được... Rốt cuộc, Tôn Dao bị đáng bại bởi những cơn gió lạnh thấu xương, cắn răng một cái, bấm gọi số Thời Chung.

Nhưng cô vừa mới chuẩn bị đè xuống, thì có một đôi giày nam dừng ở trước mặt cô, Tôn Dao nhất thời kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy người đàn ông xa lạ mới vừa ra khỏi nhà kia đã đứng ở trước mặt cô.

Tôn Dao bị dọa sợ đến nỗi khẩu trang trên mặt vốn rất chặt lại hít sâu làm càng chặt hơn, hôm nay cô chỉ còn một đôi mắt lộ ra bên ngoài, người đàn ông xa lạ kia lại có thể gọi đúng tên cô: "Cô có phải là Tôn Dao, Tôn tiểu thư không?"

"..." Tôn Dao không khỏi đứng lên.

Đối phương hình như cũng có chút bất đắc dĩ: "Là Thời Chung kêu tôi xuống đây, cô có thể gọi tôi là tiểu Từ."

"..." Tôn Dao cảnh giác nhìn đối phương.

"Cậu ấy nhờ tôi nói với cô răng: Tôn tiểu thư, đừng làm rộn."

"Có ý tứ gì?"

Đối phương liếc xe taxi cách đó không xa kia, sau đó mới giải thích: "Ý tứ là, cậu ấy muốn cô đưa Tư Đồ về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!