Edit: Thiên Kết
Nhậm Tư Đồ không đợi điện thoại của Thời Chung.
Nhưng mà ngược lại là chờ điện thoại của Tưởng Lệnh Thần.
Cô biết Tịnh Gia Ngôn có thể bị thu hồi và hủy bằng trong ngày hôm đó, cô liền lấy số điện thoại Tưởng Lệnh Thần từ chỗ Mạc Nhất Minh để tìm cách liên lạc. Cô cố gắng liên lạc với anh ta từ sớm nhưng anh ta lại không tiếp khách. Hôm nay cô điện thoại sớm cho Tưởng Lệnh Thần thì có giọng nữ thư ký nghe và nói anh ta đã đi nghỉ phép ở nước ngoài, hiện tại không liên lạc được.
Nhậm Tư Đồ chưa từng đeo bám lấy người nào để cầu xin một chuyện gì đó. Tưởng Lệnh Thần cũng đã sớm thể hiện quyết định của mình nên cô cũng không cố gắng nữa, đành nghĩ biện pháp khác. Cũng không nghĩ được là nửa tháng sau, Tưởng Lệnh Thần lại chủ động gọi điện thoại cho cô: "Tôi còn tưởng cô sẽ vì Thịnh Gia Ngôn mà cầu xin tôi, vậy mà cô chỉ gọi đúng một cuộc điện thoại rồi thôi. Xem ra Thịnh Gia Ngôn bây giờ trong lòng cô đã không còn là người quan trọng nhất nữa rồi."
Họ Tưởng này muốn hưởng thụ một chút hư vinh được cô tìm cách đeo bám, nhưng lại đụng phải Nhậm Tư Đồ là người không phải là hạng phụ nữ đó, cho nên hắn đợi chờ mòn mỏi thành ra lại là người không còn kiên nhẫn nữa.
Nhậm Tư Đồ nghe anh ta nói vậy trong lòng khó tránh khỏi cảm thấy ngạc nhiên, nhưng mặc kệ hắn cố ý làm cô mất hứng hay là có ý hòa giải, dù sao vấn đề này cũng có liên quan đến tiền đồ của Thịnh Gia Ngôn. Hôm nay đã xuất hiện một con đường sống, cô nhất định phải nắm bắt lấy vì vậy cô vội vàng nói tiếp: "Tưởng tiên sinh, lần trước tôi có gọi cho anh…. anh nói anh đang ở nước ngoài nghỉ phép, bây giờ anh đã về nước?
Chúng ta hẹn nhau ra ngoài nói chuyện một chút."
Thật ra thì "ra nước ngoài nghỉ phép" chỉ cần nghĩ một chút cũng biết là không phải. Chuyện Tưởng Lệnh Thần cùng Thẩm phán quan tòa huyên náo cả thành phố ai cũng biết. Nhậm Tư Đồ căn bản không cần hỏi thăm hay xem báo chí cũng biết được Tưởng Lệnh Thần đang trong giai đoạn được bảo lãnh chờ thẩm vấn thì làm sao mà ra nước ngoài đươc?
Tưởng Lệnh Thần lại có chút thẳng thắn: "Thôi đi, cô thật sự tin tôi ở nước ngoài? Người nghe điện thoại thay tôi lúc đấy là bạn gái của tôi, biết rõ tôi đang trong giai đoạn chờ thẩm vấn mà vẫn nói ra nước ngoài, tôi thật sự bị cô ta làm cho tức chết rồi."
Nhậm Tư Đồ đã từng gặp Tưởng Lệnh Thần mấy lần, ấn tượng với anh ta cũng không xấu. Mặc dù Tưởng Lệnh Thần làm việc có chút cực đoan nhưng lại là con người rất thẳng thắn. Anh ta hẹn cô Chủ nhật gặp mặt ở một đạo quán nói chuyện, cô cũng không suy nghĩ nhiều mà đồng ý, chỉ là cô không ngờ hắn chỉ muốn gặp một mình cô.
Nhưng những chuyện này đều để sau hãy nói, Nhậm Tư Đồ theo thời gian đã định mà tới đạo quán, ở trước người phục vụ cô nói tên Tưởng Lệnh Thần, người phục vụ lễ phép dẫn đường cho cô.
Nhậm Tư Đồ được người phục vụ dẫn đi qua hành lang, xung quanh thật yên tĩnh, không có một chút âm thanh nào lọt vào, có vẻ như ở đây có rất ít người. Cô cũng không cảm thấy ngạc nhiên, dù sao nơi tập kiếm đạo này cũng không phải là nơi nhiều người hay lui tới. Người phục vụ dẫn cô tới phòng VIP ở khu luyện tập bên ngoài, cánh cửa gỗ lim dày cộp khép hờ, trong phòng vang ra tiếng va chạm kịch liệt, Nhậm Tư Đồ đứng ở bậc cửa một lúc rồi mới đẩy cửa đi vào.
Trong phòng, hai người đang say sưa đấu kiếm, bọn họ mặc bộ đồ kiếm đạo, trên đầu còn mang mũ bảo hộ, nãm hay nữ đều không nhận ra được, mà Nhậm Tư Đồ thì lại càng không nhận ra được đâu là Tưởng Lệnh Thần.
Người phục vụ đứng ở phía sau màn trúc đang pha trà, Nhậm Tư Đồ đứng bên cửa nhìn một hồi lâu. Cô đoán hai người kia đang trong lúc hứng khởi thì sẽ không nhanh mà kết thúc như vậy. Cô không thể làm gì hơn là ngồi vào phía sau màn trúc, người phục vụ bưng dụng cụ uống trà ra, cô bèn ngồi một bên vừa uống trà vừa đợi.
Ngồi chung sau màn trúc với cô còn có một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi—đôi môi cùng móng tay được sơn đỏ tươi, cô ta ngồi trước mặt Nhậm Tư Đồ mà nghich nghich điện thoại. Một lúc sau cô ta ngẩng đầu lên nhìn thấy Nhậm Tư Đồ thì nhìn cô với ánh mắt không thân thiện chút nào rồi nói: "Cô là?"
"Bạn của Tưởng tiên sinh."
"À…….." Người phụ nữ đó có vẻ không tin tưởng lắm nhưng cũng không có tiếp tục truy hỏi nữa, chỉ tuyên bố chủ quyền của bản thân mà thôi: "Tôi là bạn gái của Lệnh Thần."
Từ giọng nói này Nhậm Tư Đồ cũng có thể đoán ra người bạn gái mà Tưởng Lệnh Thần dắt đi hôm nay không phải là người hôm trước nghe điện thoại nói anh ta đnag ở nước ngoài. Cô cũng không thấy làm lạ về tốc độ thay đổi bạn gái của Tưởng Lệnh Thần, hoặc có lẽ hắn cùng một lúc có nhiều bạn gái.
Đột nhiên bên ngoài truyền đến một tiếng hét đau đớn. Nhậm Tư Đồ hướng ánh mắt về mơi phát ra âm thanh thì thấy người bị đánh ngã trên mặt đất đâng kêu đau, còn người đang đứng thì dùng kiếm trúc chỉ vào cổ người kia chính là Tưởng Lệnh Thần.
Cùng lúc đó ở bên cạnh cô vang lên tiếng vỗ tay của người phụ nữ trẻ kia. Nhậm Tư Đồ tỏ ra hơi lạnh nhạt, cô chỉ cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay—cô đã đợi hơn 10 phút, cuối cùng Tưởng công tử cũng đấu xong.
Tưởng Lệnh Thần lâu mồ hôi đi về phía bọn cô, anh ta ôm lấy cô bạn gái và quay qua Nhậm Tư Đồ nói: "Thay đồ kiếm đạo, đấu với tôi một trận chứ?"
"Thật xin lỗi, tôi không biết đánh."
Tưởng Lệnh Thần nhìn cô một cách xem thường: "Một chút thú vị của phụ nữ cũng không có, làm sao mà bọn họ lại coi trọng cô được chứ?"
Nhậm Tư Đồ căn bản cũng không quan tâm "Bọn họ" trong miệng Tưởng Lệnh Thần là ai, hiện tại cô chỉ muốn dừng vấn đề này ở đây: "Tưởng tiên sinh, tôi tới đây cũng không phải để nghe những lời nói giận dỗi của ngày, chuyện của Thịnh Gia Ngon còn xin ngài giơ cao đánh khẽ tha cho anh ấy một lần giùm."
"Tại sao tôi phải bỏ qua cho hắn?" Tưởng Lệnh Thần buông bạn gái đang ôm trong lòng ra. Giọng nói lúc đầu còn mang ý đùa giỡn lúc này xem ra đã có chút tức giận rồi: "Cả đời tôi chỉ chịu từng bị ba người đánh. Cha tôi là một, ông ấy đánh tôi tất nhiên tôi không có nửa câu oán giận. Thời Chung vì uống bia đánh tôi một lần, còn Thịnh Gia Ngôn lại nói vì cô mà đánh tôi một lần.
Cô cảm thấy cơn giận này tôi nuốt trôi được sao?"
Nhậm Tư Đồ ngẩn người ra, Thịnh Gia NGôn đánh anh ta bởi vì cô sao? Nhưng nghĩ lại, chuyện đã ra cớ sự như ngày hôm nay cô có đi tìm hiểu nguyên nhân thì cũng giải quyết được vấn đề gì? Hiện tại quan trọng hơn chính là cầu xin vị Tưởng công tử này bỏ qua cho Thịnh Gia Ngôn. Vì vậy Nhậm Tư Đồ đem chút hoài nghi trong lòng của mình đè nén xuống: "Tưởng tiên sinh, anh cứ việc nói thẳng yêu cầu của mình, anh muốn như thế nào mới chịu rút lại đơn kiện?"
"Đánh cùng tôi một trận."
Nhậm Tư Đồ cũng muốn đánh anh ta rồi, nhưng thế nào nói tới nói lui mà lại trở về chuyện "đánh một trận" rồi hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!