"Cậu chia tay với Thời Chung?" ——
Đây là câu nói đầu tiên của Tôn Dao với Nhậm Tư Đồ sau khi về nước.
Khi Nhậm Tư Đồ ngây ngốc đứng ở trong phòng giải khát, dựa vào bàn chờ máy café chưng cất café thì Tôn Dao đột nhiên xông tới, lập tức bỏ lại một câu nói như vậy.
Một ngày rưỡi trước, cũng chính là đêm hôm trước —— vài giờ sau khi Thời Chung nhét cô ở ven đường gần trung tâm thương mại, cô rốt cục cũng có thể gọi được cho Tôn Dao, sau khi Tôn Dao biết chuyện Từ Kính tìm luật sư tới phòng khám bệnh náo loạn thì nói lập tức đi mua vé máy bay chạy về.
Về phần chuyện của cô và Thời Chung... Cô có nói cho Tôn Dao sao? Nhậm Tư Đồ không muốn đứng lên một chút nào, chỉ có thể xoa huyệt Thái Dương đang mơ hồ đau: "Cậu về nước chạy đến chỗ mình làm gì? Không phải là nên đi tìm Từ Kính nói chuyện một chút hả?"
Trên mặt Tôn Dao thoáng qua một tia hoảng hốt nhưng rất nhanh liền biến mất, cô nàng quan sát Nhậm Tư Đồ tiều tụy từ trên xuống dưới, không nhịn được đi lên gõ vào đầu cô một cái: "Hai ngày nay có phải cậu quá ngu không? Hôm trước cậu gọi điện cho mình, mình lập tức đi mua vé máy bay, ngày hôm qua về nước, tối hôm qua đã phải đi tìm Từ Kính nói chuyện rồi."
Cô đâu chỉ là quá ngu? Hôm trước, sau khi gọi điện thoại thông báo tình hình cho Tôn Dao, cô làm thế nào cũng không ngủ được, liền một mình ở nhà uống rượu. Trong đời mình, cô chưa từng uống say mèm như thế, hôm qua nhất định là uống cả đêm, chỉ có thể đầu váng mắt hoa nằm trên giường gọi điện nhờ Mạc Nhất Minh xin nghỉ giúp, thuận tiện đưa Tầm Tầm đi học.
Cho đến hôm nay cô vẫn chưa trở lại được cuộc sống, đầu óc vẫn choáng váng.
Đến nói chuyện cũng uể oải, cô hỏi Tôn Dao: "Ổn chứ?"
"Tạm thời là ổn."
Cũng may lúc này café đã được, Nhậm Tư Đồ rót cho mình một cốc, uống một hớp, cuối cùng cũng tỉnh táo, bước chân cũng không còn lảo đảo như trước nữa, cô đi tới đóng cửa phòng giải khát lại.
Mặc dù bây giờ đang là giờ ăn trưa, mọi người đều đến phòng ăn ăn cơm nhưng cô vẫn đóng cửa phòng lại để nói chuyện được thoải mái, tránh việc Mạc Nhất Minh hoặc người nào đó đột nhiên xông vào, nghe những chuyện không nên nghe.
"Hôm trước mình nhìn tư thế của mấy tên luật sư kia, đoán chừng Từ Kính đã quyết tâm cướp lại con rồi, sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như vậy." Nhậm Tư Đồ đóng cửa lại, vừa đi vừa hỏi: "Cậu nói với anh ta thế nào?"
Tôn Dao cười một cái, như khổ sở cũng như châm chọc: "Thật ra thì cũng không nói thế nào cả, mình đi tìm anh ta ngủ một giấc, sau đó nói cho anh ta biết, nếu anh ta còn muốn ngủ với mình nữa thì đừng động đến Tầm Tầm."
Nhậm Tư Đồ thoáng sửng sốt. Là cô nghe lầm hay là đầu óc cô chưa tỉnh táo?
Tôn Dao... Và Kính? Ngủ một giấc liền.... Giải quyết?
Nhậm Tư Đồ quyết định uống thêm vài hớp café để nâng cao tinh thần.
Suy nghĩ của Tôn Dao lại hết sức sáng suốt, nói với Nhậm Tư Đồ: "Nếu anh ta dám nói một đằng làm một nẻo thì ra tòa! Anh ta không sợ mình phanh phui chuyện cũ ra cho giới truyền thông, hại Từ gia bọn họ mặt mũi mất sạch thì mình còn sợ thân bại danh liệt hay sao? Huống chi, Tầm Tầm cũng không phải con anh ta, anh ta tranh cái gì?"
"..."
Tôn Dao thấy Nhậm Tư Đồ ngồi trên chiếc ghế sofa dựa sát tường của phòng giải khát liên tục uống café, khuôn mặt trang điểm cũng không giấu được quầng thâm dưới mắt liền không nhịn được đi tới: "Còn cậu..." Tôn Dao cũng ngồi lên ghế sofa: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Thời Chung vậy?"
Nhậm Tư Đồ lắc đầu: "Không có gì."
"Cậu còn dám nói không có gì?" Tôn Dao lấy điện thoại trong túi ra, mở phần tin nhắn, bên trong tất cả đều tin nhắn thoại của Nhậm Tư Đồ: "Hôm qua mình vừa xuống máy bay, còn chưa kịp đi tìm tên họ Từ kia tính sổ thì đã thấy nhiều lời nhắn của cậu như vậy rồi."
Nhậm Tư Đồ liếc mắt nhìn màn hình điện thoại di động của Tôn Dao, quả nhiên đều là tin nhắn thoại của cô, cô cẩn thận suy nghĩ thời gian gửi đi —— tất cả đều là sau khi cô uống rượu say, khó trách bây giờ cô không có chút ấn tượng.
Thấy dáng vẻ không nhớ ra của Nhậm Tư Đồ, Tôn Dao thở dài, tùy tiện mở ra một lời nhắn, cả phòng giải khát chợt vang vọng những lời say rượu của Nhậm Tư Đồ ——
"Làm sao bây giờ? Hình như mình đã làm loạn hết cả mọi việc lên rồi."
Giọng nói cực kỳ bất đắc dĩ và hối tiếc. Nhậm Tư Đồ cũng cảm thấy mình chỉ những lúc uống say không biết gì mới dám dùng loại giọng này bày tỏ...
Nhưng rất nhanh Tôn Dao liền mở ra một cái khác, trong lời nhắn này, giọng nói của Nhậm Tư Đồ vô cùng nóng nảy: "Lúc nào Thịnh Gia Ngôn gọi điện thoại cho mình mình có thể khống chế sao? Lúc đó căn bản mình cũng không muốn nhận! Là anh ấy cứng rắn ép mình nhận! Mình cũng đã cự tuyệt Thịnh Gia Ngôn trước mặt anh ấy rồi, tại sao anh ấy còn tức giận hơn? Cậu nói xem có phải anh ấy có bệnh không hả? Đúng! Mình thích anh ấy, nhưng bây giờ đã kết hôn không phải quá nhanh sao?
Mình nói mình thích anh ấy, muốn qua lại thật tốt, chuyện kết hôn để sau này hãy nói, như vậy là có lỗi ư? Tại sao anh ấy lại vứt mình ở bên đường chứ?"
Sắc mặt của Nhậm Tư Đồ vốn buồn bực nặng nề nay lại càng tệ hơn, Tôn Dao bất đắc dĩ liếc nhìn cô: "Cậu thật sự không nhớ bản thân đã nói những lời này một chút nào sao?"
Nhậm Tư Đồ bây giờ chỉ có thể cảm thán may mà mình gửi tin
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!