Edit: Diệp Thanh Trúc.
Nhậm Tư Đồ cuối cùng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Thời Chung lái xe rời đi, đến tận lúc hai bóng đèn ở đuôi xe biến mất phía xa xa, Nhậm Tư Đồ mới mặc cho số phận đi tới cạnh Mạc Nhất Minh, giúp anh ngồi vào trong xe của mình.
Kỳ thật trong lòng Nhậm Tư Đồ rất hiểu, đổi lại là người đàn ông khác, khi thấy bạn gái mình vội vàng đi chăm sóc kẻ khác như vậy phỏng chừng đã sớm tức giận đến bỏ mặc tất cả rồi, Thời Chung cũng tức giận nhưng sau đó vẫn đến giúp đỡ —— tuy là cực không tình nguyện —— Nhậm Tư Đồ lái xe, đáy lòng chậm rãi nổi lên một thanh âm: Có lẽ trong cuộc đời của Thời Chung, cô thực sự rất quan trọng.
Nhưng tại sao Thời Chung lại mắt mù đi coi trọng cô vậy? Nhậm Tư Đồ nghĩ đi nghĩ lại rồi lại bật cười. Nhậm Tư Đồ đưa mắt nhìn nụ cười của mình trên kính chiếu hậu, ngay cả cô cũng không biết nụ cười của mình có chút có lỗi, có chút khó hiểu, lại có chút vui sướng, nói chung là đủ cả, cũng không trách Mạc Nhất Minh ngồi ở ghế lái phụ vừa nhịn một trận nôn khan xốc mi mắt lên nhìn cô cười lại khó hiểu.
Tình trạng của Thời Chung bên kia lại không được hài hoà như bên Nhậm Tư Đồ và Mạc Nhất Minh ——
Tuy rằng Thịnh Gia Ngôn đã uống say, không rên một tiếng nằm ở chỗ ngồi phía sau, nhưng Thời Chung lại cảm thấy ngay cả tiếng hô hấp của tên họ Thịnh này cũng quấy rầy đến anh, chỉ cảm thấy bực bội; vì đã cai thuốc từ rất lâu nên anh không thể tìm được điếu thuốc nào trên xe, điều đó càng khiến anh cảm thấy bực bội hơn.
Thế cho nên Thời Chung không hề phát hiện đèn tín hiệu màu xanh ở ngã tư đường phía trước, chờ Thời Chung phục hồi tinh thần lại thì đèn tín hiệu đã chuyển sang màu vàng, Thời Chung bất ngờ phanh xe lại, chợt nghe một tiếng "bịch" từ sau truyền tới, thì ra là theo quán tính, hơn nửa cơ thể Trịnh Gia Ngôn đã rơi xuống dưới ghế.
Mắt thấy Thịnh Gia Ngôn sắp tỉnh lại, cau mày, cố sức khởi động hai tay, dường như muốn quay trở lại trên chỗ ngồi, Thời Chung chớp đúng thời cơ, giẫm mạnh chân ga, ngay sau đó lại phanh gấp xe lại, lập tức, một tiếng "bịch" lớn hơn truyền đến từ sau ghê —— Thịnh Gia Ngôn không chỉ không thể trở lại chỗ ngồi, ngược lại cả cái ót lập tức đụng phải chiếc ghế phía trước, chỉ nghe Thịnh Gia Ngôn nhịn đau rên lên một tiếng, Thời Chung cả đêm không lộ ra nụ cười cuối cùng cũng nhếch khóe miệng.
A... Đại thù đã báo.
Thịnh Gia Ngôn mơ hồ cảm giác được mình bị người ta đưa xuống xe, sau đó đi chỗ nào là đụng chỗ đó, khi xuống xe thì đỉnh đầu đập vào khung cửa xe; khi qua bậc tam cấp thì gióng chân đập vào bậc thang; trên đường đi vào thang máy thì đụng phải cây cột ở đại sảnh, đụng phải mấy đồ vật còn chưa kịp thu dọn, đụng phải chậu hoa còn treo mấy chữ "HAPPY NEW YEAR", sau đó cái trán lại đập vào cánh cửa thang máy lạnh như băng; sau khi vào thang máy còn tồi tệ hơn, tuỳ tiện bị ném vào góc thang máy, từ vách thang máy trượt xuống, đặt mông ngồi dưới đất.
Rốt cuộc là ai mà thô lỗ vậy? Chỉ tiếc là Thịnh Gia Ngôn vốn say không nhẹ, nay lại bị đụng đến đầu váng mắt hoa, ngay cả sức để trợn mắt cũng không có, cuối cùng bị người ta thô lỗ vứt lên giường.
Nằm ở trên giường nhưng một chút cũng không thoải mái, caravat và áo sơmi vẫn còn rất chỉnh tề sít lấy cổ họng khiến hô hấp có chút khó khăn, Thịnh Gia Ngôn theo bản năng đưa tay nới lỏng caravat, muốn cởi bỏ áo sơ mi nhưng bởi vì đầu ngón tay vô lực, như thế nào cũng không làm được.
Thời Chung mặt không chút thay đổi đứng một bên nhìn. Không hiểu sao trong đầu lại hiện lên một tin tức xã hội đã xem từ rất lâu, không may bị ói mà chết... (??)
Nhưng giây tiếp theo, tin tức xã hội nặng nề liền biến thành cảnh Nhậm Tư Đồ lôi kéo anh, vẻ mặt khẩn trương sợ anh quăng tên họ Thịnh này xuống biển nuôi cá. Nghĩ vậy, Thời Chung liền nhịn không được hung hăng cau mày, bước lên ba bước, túm lấy áo của Thịnh Gia Ngôn, giúp anh ta cởi hai chiếc cúc áo.
Nhưng không ngờ tên họ Thịnh này lại được đằng chân lân đằng đầu, mắt cũng không mở, há miệng nói: "Nước..."
Thời Chung do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn ra ngoài rót nước cho cái tên họ Thịnh này, còn chưa đi được hai bước đã nghe anh ta lẩm bẩm nói: "Tư Đồ..."
Có lẽ mỗi lần tên họ Thịnh này uống rượu say đều là Nhậm Tư Đồ chăm sóc cho anh ta, vì thế khi khó chịu, khát nước đều theo phản xạ gọi tên cô?
Hai tiếng "Tư Đồ" này được kêu lên phảng phất như có tình cảm, nhưng đối với người đứng xem đã vốn giận dữ mà nói, chẳng khác gì thêm dầu vào lửa, chỉ có điều Thời chung cũng không vội dập tắt lửa giận hay lòng đố kị của bản thân, anh đưa Thịnh Gia Ngôn vào phòng tắm, ép anh ta vào bồn tắm.
Không phải anh ta muốn nước ư? Mở vòi hoa sen ra, để anh ta uống đủ.
Cuối cùng Thịnh Gia Ngôn bị làn nước lạnh thấu xương làm cho tỉnh lại, anh ta đưa tay chắn cái vòi hoa sen kia nhưng vẫn là phí công giãy dụa —— Thời Chung gắt gao túm gáy anh ta, đến tận khi Thịnh Gia Ngôn toàn thân ướt đẫm, Thời Chung mới buông anh ta ra.
Thịnh Gia Ngôn lau nước trên mặt rồi quay người ngồi trên mặt đất, đưa mắt lên liền đối diện với hai tròng mắt từ trên cao nhìn xuống của Thời Chung.
"Tại sao lại là anh?" Giọng nói của Thịnh Gia Ngôn hơi lạnh nhạt.
Thời Chung không trả lời, Thịnh Gia Ngôn cũng không chờ đợi đáp án của anh, thẳng lưng tựa vào bồn tắm lớn bên cạnh, gập hai đầu gối lại, hai tay day day huyệt Thái Dương.
Một đêm này đối với Thịnh Nha Ngôn mà nói thật sự là quá mức hỗn loạn, đáy lòng anh ta cũng có chút mong chờ, nhưng sau khi mở mắt ra thấy người ở cạnh mình không phải là Nhậm Tư Đồ mà là Thời Chung thì chút mong chờ ấy hoàn toàn hóa thành tro tàn.
Thời Chung giựt khăn tắm xuống, tuỳ tiện ném cho Thịnh Gia Ngôn, giọng nói ra lệnh vẫn thường nói với thư ký Tôn: "Tỉnh táo lại rồi đứng lên cho tôi. Cô ấy nhất định sẽ lo lắng cho anh mà chạy tới, là đàn ông thì đừng để cô ấy nhìn thấy bộ dạng uất ức đó của anh."
Về điểm này Thịnh Gia Ngôn rất khâm phục Thời Chung —— mặc dù rất giận dữ, hận không thể bóp chết anh ta ngay lập tức, nhưng vẫn có thể bày ra tư thế cao ngạo như vậy.
Mà mình —— Thịnh Gia Ngôn cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi ướt đẫm trên người —— bộ dạng thật nhếch nhác, đúng thật là không bằng anh em.
Thấy tên họ Thịnh biết điều cầm lấy khăn tắm bắt đầu lau tóc, Thời Chung không nói một tiếng quay đầu ra khỏi phòng tắm. Anh đi đến ghế sofa đối diện cửa ra vào, ngồi xuống xem đồng hồ, nếu cô gái kia một giờ nữa mới xuất hiện, hoặc là sẽ không xuất hiện, anh sẽ bỏ qua chuyện cũ, cũng quên luôn chuyện đêm nay bị phá.
Nhưng anh vừa ngồi xuống được năm phút thì đã có người mở cửa vào —— không phải gõ cửa, không phải ấn chuông mà là dùng chìa khóa mở cửa, hừng hực chạy vào.
Cô lo lắng như vậy sao? Trong thời gian ngắn như vậy mà đã chạy tới rồi?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!