Edit: Thiên Kết
Hiệu quả cách âm cho dù tốt hơn thì cũng có lợi ích gì?
Mấu chốt là Nhậm Tư Đồ để tâm đến vấn đề này, một lát sau cô hỏi phòng của dì Trần có ở gần đây hay không, một lát nữa cô lại muốn Thời Chung đi xem cửa đã được khóa cẩn thận hay chưa? Hứng thú của anh cũng bị những lo lắng của cô làm ảnh hưởng ít nhiều nhưng khi tay anh luồn vào áo, nắm lấy nơi mềm mại của cô thì hứng thú lại một lần nữa dâng cao.
Thời Chung đặt môi lên hôn Nhậm Tư Đồ, nù hôn say đắm, triền mien làm cho hơi thở hai người trở nên hỗn loạn vậy mà anh vẫn chưa thỏa mãn: "Dì Trần chưa bao giờ thấy phụ nữ ngủ lại ở đây, dì nghĩ là anh có vấn đề, lần này em phải thay anh rửa sạch oan khuất đó."
Nhậm Tư Đồ còn chưa đồng ý giúp anh gỡ sạch hiểu lần này mà anh đã lột sạch không còn một mảnh quần áo trên người cô. Nhậm Tư Đồ chỉ còn cố gắng giữ cái áo sơmi trên cơ thể mình, vậy mà anh lại nhanh tay tháo nốt chiêc nút cuối cùng. Cô không cảm thấy lạnh vì trong phòng rất ấm áp ngoài ra còn có nhiệt độ của cơ thể người đàn ông đang dán chặt lên thân thể cô.
Thói quen của Nhậm Tư Đồ thật ra thì rất nhiều ví dụ như trước tiên phải đi tắm, ví dụ như dù anh có năn nỉ cỡ nào thì cô cũng nhất định phải mặc đồ để che đi phía sau lưng, nếu không thì trong long sẽ rất bất an không thể nào thoải mái được. Người đàn ông này thật có sức quyến rũ, anh làm cho cô buông bỏ tất cả chìm đắm trong sự kích tình anh mang đến.
Lại ví dụ như hiện tại Nhậm Tư Đồ đang co người lại nằm dưới thân Thời Chung, chỉ có nơi đó bị anh mạnh mẽ gia tăng sức lực tấn công tới. Nhưng mà cô chỉ cắn chặt răng phát ra những tiếng rên rỉ nhẹ nhàng. Anh nghe được tiếng rên rỉ bèn hành động nhanh hơn và mạnh mẽ hơn, anh chỉ muốn nhìn thấy cô một lúc nào đó không chịu đựng được nữa sẽ hét lên thật to.
Thời Chung vốn đang có chút bất mãn, đúng lúc này lại cảm thấy có cái gì đó rung lên kèm theo tiếng "Ong ong" thì lại càng làm cho anh phiền não.
Mà người phụ nữ dưới thân thể anh thì chưa chìm hẳn vào kích thích của anh nên khi nghe tiếng động thì hoàn toàn tỉnh táo lại, cô đưa tay lên với lấy ví tiền ở trên tủ đầu giường.
Chắc là điện thoại ở trong ví rung.
Thời Chung bắt được tay Nhậm tư Đồ, mặt mày có chút khó chịu: "Em chuyen tâm một chút đi."
Ngay sau đó anh hung hăng cúi xuống hôn cô.
Lúc này mà nghe điện thoại thì thật sự là rất mất hứng, Nhậm Tư Đồ chỉ hơi do dự một chút rồi lại ôm lấy bả vai anh, để cho bản thân không suy nghĩ lung tung nữa.
Nhưng tiếng điện thoại rung chỉ dừng 1 lát rồi lại tiếp tục, giống như nếu không có ai nghe nó sẽ vẫn tiếp tục rung. Nhậm Tư Đồ không thể làm gì khác chỉ còn cách đẩy Thời Chung ra một chút: "Em nghe điện thoại đã."
Nhậm Tư Đồ chủ động hôn Thời Chung một cái biểu hiện rõ sự áy náy, Anh thở dài đành buông tha cho cô.
Nhậm Tư Đồ lấy điện thoại từ trong ví ra, Thời Chung nhìn màn hình điện thoại thì mi tâm lại nhíu vào: "Mạc Nhất Minh? Anh ta là ai vậy?"
"Đồng nghiệp................" Nhậm Tư Đồ nhỏ nhẹ giải thích rồi nghe điện thoại: "Alo?"
Bên phía Mạc Nhất Minh truyền tới là tiếng nhạc, giống như là saxophone đoán chừng là anh ta đang ở quán rượu mà Mạc Nhất Minh vừa mở miệng liền nói: "Cô đoán được là tôi đã gặp người nào không?"
"Là ai?"
"Thịnh Gia Ngôn."
Nhậm Tư Đồ rõ rang là nhìn thấy sắc mặt Thời Chung trầm xuống, phòng ngủ yên tĩnh như vậy nên chắc anh cũng nghe được đầu dây bên kia nói gì.
Nhậm Tư Đồ có chút áy náy nhìn Thời Chung một cái, cô không biết hiện tại mình nên tiếp tục nghe hay tắt điện thoại, nhưng đầu dây bên kia Mạc Nhất Minh lại hỏi ra một câu khiến cho cô không thể nào không nghe tiếp: "Có muốn tôi hỏi giùm cô vì sao lại gạt cô chuyện bằng luật sư bị hủy không?"
Nhậm Tư Đồ bất ngờ la lên: "Đừng."
Sau đó cô mới ý thức được rằng giọng nói mang vẻ lo lắng của mình đã bị Thời Chung nghe thấy, cô không biết anh sẽ suy nghĩ thành cái dạng gì nữa.
Mạc Nhất Minh lại tiếp tục nói: "Vậy cô có muốn tới đây gặp trực tiếp anh ta mà hỏi không? Nhìn anh ta có vẻ là đã uống khá nhiều rồi đấy."
"Tôi………." Nhậm Tư Đồ do dự, chữ thứ hai còn chưa thốt ra khỏi miệng liền quay qua lườm Thời Chung một cái.
Thời Chung làm ra vẻ không giận dỗi nữa từ từ tiến gần tới cô.
Nhậm Tư Đồ đang nghe điện thoại thì không hiểu tại sao Thời Chung lại tiến tới phía mình, kết quả là anh không cần tốn một chút sức nào đã tiến vào người cô.
Nhậm Tư Đồ cảm nhận cơ thể bất ngờ được lấp đầy khiến cho cô cảm thấy bất ngờ, cô lại nghe thấy bên đầy dây bên kia truyền đến tiếng Mạc Nhất Minh chào hỏi người khác: "Này."
"………………."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!