Chương 3: (Vô Đề)

Tài xế rất nhanh tìm được một chiếc ô lớn màu đen, xuống xe vòng qua phía cửa ghế sau che cho anh, Thời Chung nhẹ giọng ngăn cản. "Không cần, để tôi."

Dứt lời thuận tay cầm lấy cái ô, mở cửa đi xuống xe. Anh hành động lưu loát trầm lặng không phát ra một chút âm thanh, bên kia cô ca sĩ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không nhịn được mà ngó ra ngoài cửa sổ. Muốn xem thật ra là thần thánh phương nào mà có thể "thỉnh" được người đàn ông cao ngạo* này ra đón tiếp? Nhưng mà cô thật sự không được diện kiến vị "thần thánh" kia, đều là tại cái thân hình cao lớn của Thời Chung chắn hết cả tầm mắt cô.

Chỉ có thể thấy Thời Chung cầm chiếc ô đứng nguyên một chỗ mấy giây, rồi như cố lấy hết dũng khí ra đi về phía trước, bóng dáng anh và chiếc ô đen to lớn hòa vào nhau tạo một loại cảm giác u ám lạnh người, bước chân cũng không nhanh không chậm rất vững chải.

(Ena: thật ra trong bản cover là người đàn ông "chanh hỏi chảnh" nhưng mình thấy không thích hợp nên sửa lại:D)

Phía bên kia, Nhâm Tư Đồ đang chuẩn bị ôm Tầm Tầm chạy vào trong màn mưa từng bước từng bước, không ngừng chân____

Không biết từ đâu xuất hiên bóng đen cao lớn & bóng chiếc ô chồng lên nhau chặn trước mặt cô.

Đối phương mặt dù thân hình rất cao, nhưng lại cầm chiếc ô rất thấp vừa vặn che đi nửa gương mặt, chỉ lộ ra đường cong sắc bén, khóe môi hơi chếch lên và chóp mũi thẳng tắp.

Đối phương còn chưa lộ mặt thì Tầm Tầm vốn đang vùi đầu vào hõm vai Nhâm Tư Đồ quay lại, tầm nhìn của cậu bé so với cô thấp hơn một chút liến thấy rõ mặt đối phương.

"Chú Gia Ngôn! Tầm Tầm vui vẻ kêu lên.

Lúc này, người đàn ông nâng cao cái ô lên, làm lộ ra ánh mắt tươi cười rạng rỡ, sau đórất tự nhiên dang cánh tay ra ôm lấy Tầm Tầm từ trong ngực Nhâm tư Đồ.

Cách chỗ ba người không tới năm bước, Thời Chung đang đứng bất động tại chỗ.

***

Bên này Tầm Tầm hết sức phối hợp ôm lấy Thịnh Gia Ngôn, gân cổ:"Sao giờ chú mới đến, biễudiễn đã kết thúc rồim còn đâu."

Lúc đầu Tôn Dao chuẩn bị 4 tấm vé cho Nhâm Tư Đồ, Thịnh Gia Ngôn, Tầm Tầm và Tôn Dao, trước khi buổi diễn bắt đầu, Thịnh Gia Ngôn và Tôn Dao giống như có hẹn trước rất ăn ý gọi điện thoại báo sẽ đến trễ, rốt cuộc một người giờ cũng chưa xuất hiện, người kia thì đợi biễu diễn kt61 thúc mới chịu ló mặt______

Nhâm Tư Đồ vừa mới cúp điện thoại của bệnh nhân, đang tìm Tầm Tầm trong toilet đúng lúc Thịnh Gia Ngôn gọi đến hỏi buổi biễu đã kết thúc chưa còn nói sẽ lập tức tới ngay. Cũng may anh gọi tới nếu không cô cũng không biết tìm ai giúp mình đưa cậu nhóc này về nhà.

Nhóc con trước giờ đối với người khác luôn lạnh nhạt, Thịnh Gia Ngôn là một trong số ít những người thân thiết được với vị tiểu đại nhân này. Thịnh Gia Ngôn theo thói quen véo mũi Tầm Tầm, cậu bé cũng không tránh mà nhìn anh cười hì hì.

"Chú hộ tống con về nhà."

Nghe Thịnh gia Ngôn nói với Tầm Tầm như vậy, Nhâm Tư Đồ thuận miệng bổ sung.

"Hiện tại mẹ phải chạy đến chỗ bệnh nhân, con về nhà với chú Gia Ngôn được không"

Thịnh Gia ngôn vốn cố tâm với cô, trước sau luôn suy tính hết sức chu đáo, chờ cho cô dặn dò Tầm Tầm xong, anh nhét chìa khóa xe vào tay cô.

"Xe của anh dừng bên phải cách cửa sân vận động 500m, em lấy đi trước đi."

Chỉ một câu nói của Thịnh Gia Ngôn, Nhâm Tư Đồ cũng hiểu mình đã nhận rất nhiuề ân tình của anh, chỉ là…. hai người vốn không đi cùng một con đường. Cô vội bước ra ngoài cổng, suy nghĩ một lát cô dừng lại, đem chìa khóa xe trong túi ra đưa cho anh.

"Xe của em ở khu A4, rất dễ tìm, em đi trước…."

Dứt lời Nhâm Tư Đồ chạy như điên vào trong mưa, nhưng chớp mắt liền bị Thịnh Gia Ngôn kéo lại, cô ngơ người nhìn anh thì đã bị anh nhét chiếc ô vào tay.

"Coi chừng bị cảm."

Thanh âm thật dịu dàng~

Cô vội gật đầu xong liền vọt vào trong mưa, bời vì chạy quá nhanh nên Nhâm Tư Đồ đụng phải người đàn ông khác đang cầm chiếc ô màu đen. Anh ta đứng sững như một bức tường cứng rắn, cô bị đụng đau cả vai, lại chỉ lo lắng nói"Xin lỗi! Thật xin lỗi…"

Người nọ dường như không nghe thấy, chân cũng chỉ khẽ ngừng 1 giây, cũng không thèm liếc qua cô, cứ như vậy lạnh lùng lướt qua, kéo cánh cửa xe bên lề ngồi vào____động tác anh lưu loát liền mạch, Nhâm Tư Đồ không kịp thấy rõ mặt đối phương như thế nào thì bên tai vang lên tiếng đóng cửa "Phanh"

Cô cũng không có thời gian để ý nhiều, chỉ ngẩng ra một chút liền co chân chạy như điên. Mà chiếc xe kia chỉ khép chặt cửa dừng tại chỗ, im hơi lặng tiếng.

Bên trong xe nữ minh tinh thấy Thời Chung một mình trở lại, không nhịn được cười giễu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!