Edit: Thiên Kết
Có lẽ đúng là vật họp theo loài còn người thì chia theo nhóm, Nhậm Tư Đồ cùng Tôn Dao cùng một dạng, bất luận là người không quen hay chỉ quen biết sơ sơ cũng luôn có thói quen đem người ta coi là người xấu, cho đến khi trước khi thật sự hiểu về họ thì sẽ luôn xây dựng một lá chắn phòng vệ. Mạc Nhất Minh mỉm cười nói: "Các ngươi đúng là loại phụ nữ khó tìm thấy được hạnh phúc vừa ý."
Ai nói là không phải đây? Nếu không thì làm gì có câu nói "Phụ nữ càng đơn giản thì sẽ càng hạnh phúc hơn".
Nhậm Tư Đồ đột nhiên nghĩ về cô gái nhỏ Thẩm Thẩm
--- cô gái ấy là dạng người tin tưởng Thời Chung 100%, cảm giác như Thời Chung là ông trời của cô, là chỗ dựa vững chắc của cô. Nhậm Tư Đồ cảm thấy cô gái đơn thuần như vậy thật tốt.
Còn vỏ bọc cứng rắn của mình…….
Tôn Dạo đi vào trong bếp, mở tung tủ lạnh mang ra hai chai rượu cùng một đĩa mực xé trở lại phòng khách, Nhậm Tư Đồ vẫn ngồi im ở phòng khách bên cạnh khay trà trên chiếu không hề thay đổi tư thế.
Tôn Dao đưa cho Nhậm Tư Đồ một chai rượu: "Vậy tiếp theo cậu tính như thế nào?"
Nhậm Tư Đồ nhún vao một cái dùng tay mở nắp chai rượu, cô cụng cùng Tôn Dao rồi uống.
Đêm ngày hôm qua là ngày 30, hai người phụ nữ đem rượu trong nhà uống cạn, hiện tại chỉ còn sót hai bình rượu nhỏ này mà thôi, mỗi người một chai, kết hợp với mực xe sợi, hai người cùng nhau tán gẫu suốt đêm. Hoàn toàn không phát hiện Tầm Tầm đang núp ở khe cửa phòng mình nghe hai người nói chuyện thật lâu.
Tiểu tử này vốn là nửa đêm tỉnh dậy muốn đi vệ sinh, không ngờ vừa mở cửa liền nghe thấy trong phòng khách tiếng của hai người phụ nữ mình thần tượng đang than thở.
Thật là sai lầm, vốn cậu còn tưởng rằng chân dài thúc thúc là một người đàn ông đáng tin cậy. Người vừa đẹp trai lại có tiền, theo lý thuyết thì nhất định là gen trội………
Tầm Trầm cảm thấy có chút tức giận, không muốn đi nhà vệ sinh nữa mà yên lặng đóng cửa phòng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc đi đến bên bàn gỗ trong phòng, cầm cái điện thoại lên, đầu ngón tay nho nhỏ nhấn xuống một dãy số gọi đi.
Đêm khuya thanh tĩnh chỉ còn nghe được tiếng của hai người phụ nữ ngoài phòng khách, điện thoại rất nhanh chóng được kết nối, đầu bên kia truyền đến một giọng nói có chút buồn ngủ của một người đàn ông: "Alo."
"Là cháu, Nhậm Yến Tầm." Giọng nói Tầm Tầm hết sức nghiêm túc.
Người đàn ông đầu dây bên kia thay đổi âm điệu, cười nói: "Tiểu Nhậm tiên sinh hơn nửa đêm chú còn gọi điện thoại tìm chú có việc gì à?"
"Hai người phụ nữ trong nhà đang nói xấu chú."
Đầu dây bên kia im lặng trong hai giây, sau đó lại vang lên tiếng nói nhưng không có một chút nào không vui ngược lại còn có chút dở khóc dở cười: "Nói xấu chú những chuyện gì?"
"Éc………" Tầm Tầm im lặng hồi tưởng lại trong chốc lát: "Nói chú lớn lên đẹp trai, có tiền nhưng lại không đáng tin cậy."
Đây có lẽ là lần đầu tiên Thời Chung nghe được lời nói xấu êm tai đến như vậy, vì vậy đáp lại bằng giọng nói mang ý cười càng sâu: "Chú liền chấn chỉnh lại Nhậm Tư Đồ cho cháu, cháu không còn có ý kiến gì nữa chứ?"
"Không có." Tầm Tầm không chút suy nghĩ liền đem Nhậm Tư Đồ bán đi, lý do của cậu là----"Đàn ông thì sẽ luôn luôn đứng chung chiến tuyến với nhau."
Tầm Tầm tự cho là mình tràn đầy nghĩa khí đòi lại công bằng thay cho thần tượng của mình thì hài lòng cúp điện thoại, mà bên ngoài cánh cửa ngoài phòng khách, Nhậm Tư Đồ đã hắt hơi hết hai lần.
Đĩa mực xé sợi nho nhỏ rất nhanh đã hết, Tôn Dạo lại chạy vào trong phòng bếp tìm đồ ăn, tìm mãi cũng chỉ thấy được nửa hộp sôcôla, cô âm thầm oán trách trở lại phòng khách, đem nửa hộp sôcôla ra trước mặt Nhậm Tư Đồ lắc lư: "Tầm Tầm đem đồ ăn vặt giấu đi chỗ nào rồi nhỉ?"
"Nó biết cậu hay lấy trộm đồ ăn của nó nên đã sớm đem giấu kỹ đi rồi."
Tôn Dao hoàn toàn thua trong tay tiểu quỷ này, uống rượu mà không có đồ nhắm thì thật là không có hứng thú mà. Tôn Dao tìm ví tiền chuẩn bị đi ra ngoài mua đồ ăn cũng không thèm nhìn đồng hồ bây giờ đã là 12 giờ đêm thì làm gì có siêu thị nào mở cửa?
Hai người đi sang cả những chung cư bên cạnh nhưng tất cả các siêu thị đều đóng cửa, cuối cùng hai cô chỉ còn biết ngồi ở bậc thềm trước cửa siêu thị mà oán trách.
Tôn Dao nhìn đồng hồ trên tay, bay giờ cũng đã qua nửa đêm rồi, cô cứ vậy giơ đồng hồ ra trước mặt Nhậm Tư Đồ rồi nói: "Qua 12 giờ, thì đã là tròn 8 năm kể từ ngày đầu tiên tớ đi lên thành phố."
Nhậm Tư Đồ im lặng khoác vai ngồi cạnh bên nghe cô nói: "Cũng là lần đầu tiên tớ quen anh ấy."
Nhậm Tư Đồ cười cười, cô cho rằng bản thân mình nhiều lúc còn hiển Tôn Dao hơn chính bản thân Tôn Dao hiểu về cô ấy: "Cậy này không phải là muốn ra ngoài mua đồ ăn vặt sao hay là muốn ra ngoài mua rượu?"
Tối ngày hôm qua, Tôn Dao tự mình chuốc cho say làm cho rượu trong nhà hôm nay cũng hết chỉ đủ làm cho cô chuếnh choáng. Mà tại thời điểm nửa tỉnh nửa say thì trí nhớ con người thường là tốt nhất, còn tình cảm thì thường là mềm yếu nhất. Tôn Dao dựa vào vai Nhậm Tư Đồ nên cô cảm thấy rất rõ nước mắt của Tôn Dao rơi vào cổ áo mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!