Chờ Tư Đồ thay xong quần áo đi ra, cô gái kia đã đi rồi, nhưng cô gái mang tới hai túi đồ lớn đặt tại tủ lạnh, còn chưa kịp dọn dẹp.
Về phần Thời Chung... Có lẽ bởi vì phải cùng cô bé kia nói một số chuyện mà không thể cùng Tư Đồ vào nhà thay quần áo, ở trần đối mặt cô bé gái kia lại có chút lúng túng, anh chụp lấy cái tạp dề mặc lên người, lật lật nhìn hai túi lớn này một lát xem bên trong có những thứ gì, rồi mở tủ lạnh, đem đồ vật phân loại sau đó để vào.
Bộ dạng này của anh xem ra có chút tức cười , nhưng... Tư Đồ tuyệt đối không buồn cười.
Chẳng biết tại sao trong lòng Tư Đồ lại có chút cảm giác, nhưng chỉ có một chút mà thôi, cô hít thở thật sâu mấy lần, điều chỉnh tâm tình rồi đi tới.
Thời Chung nghe động tĩnh, ngẩng đầu lên, thấy cô đã ăn mặc chỉnh tề vẻ mặt không qua loa nữa, như vậy cũng không tốt, mi tâm Thời Chung cũng theo đó khẽ hơi trầm xuống một cái: "Em..."
Nhưng vừa nói một chữ, liền bị Tư Đồ cười cắt đứt: "Ăn cái gì đi, tôi đói rồi."
Vì vậy chờ Thời Chung vào nhà thay quần áo xong, là bắt đầu thời gian dùng cơm trầm mặc.
Khi anh vào nhà thay y phục thì Tư Đồ ngàn nhịn vạn nhịn, vẫn là không nhịn được mở tủ lạnh ra, xem một chút cô bé kia mua những thứ gì tới
Có một ít nước suối. Hình như Thời Chung uống nhãn hiệu nước này, ngay cả tối hôm qua... ngày hôm qua thấy anh mấy lần cầm bình nước nhãn hiệu này vào phòng ngủ uống,..., ngay lúc đó Tư Đồ cũng miệng đắng lưỡi khô muốn bắt lấy chai nước trong tay anh uống vài hớp, lại bị anh đè lại. Lúc đó anh nói như thế nào nhỉ? Hình như là nói trong nhà cũng chỉ còn dư lại một chai nước duy nhất này thôi, dùng cái này dụ dỗ cô, miệng đối miệng đút nửa ngày, cuối cùng cũng là lau súng cướp cò, mà chai nước cũng đổ, cùng động tình rồi mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống, ướt đẫm ga giường.
Thật là một cô gái biết tính phúc, hôm nay trong tủ lạnh lại trữ nhiều nước suối.
Còn chuẩn bị một vài nguyên liệu nấu ăn cho mấy ngày sắp tới nữa, hình như cũng khéo kéo am hiểu những thói quen, sở thích của Thời Chung, chỉ vào mấy dạng này, Tư Đồ l có thể phán đoán, đó là một cô gái thấm vào thật sâu trong cuộc sống Thời Chung, người đàn ông này yêu thích cái gì, chán ghét thứ gì, cô bé kia biết rõ ràng vô cùng.
Nghe nơi xa truyền đến tiếng bước chân, Tư Đồ "Hoắc" đóng cửa tủ lạnh, làm bộ dáng như không có việc gì xảy ra, đi trở về bàn ăn còn thuận tay đem rượu đỏ đặt trên bồn rửa tay tới bàn ăn.
Chỉ là chính bọn họ vào giờ phút này, hình như không có tâm tư thưởng thức rượu ngon, dùng cơm thì chỉ có âm thanh dao nĩa lạnh lẽo truyền vào lỗ tai.
Cúi đầu ăn tất cả, nghĩ tất cả.
Món chính ăn được một nửa, rốt cuộc Thời Chung không thể nhịn được nữa, anh để dao nĩa xuống thì âm thanh kim loại va chạm với đĩa sứ phát ra một tiếng"Đốt", thanh thúy vang lên, Tư Đồ nghe được liền theo bản năng ngẩng đầu lên, nghênh đón cô là vẻ mặt không chút biểu cảm của anh.
"Em không thắc mắc cô gái kia là ai? Tên gì? Tại sao lại có được chìa khóa nhà này? Tại sao lại đến nơi này?"
Nhìn anh đứng lên giống như là đang tức giận, mà thật sự cô rất tò mò thì như thế nào, Tư Đồ cũng để dao nĩa xuống, ngược lại trả lời cực kỳ khách khí: "Đó là chuyện riêng của anh, tôi không có tư cách gì để hỏi."
Hồi đáp anh là một thái độ lạnh nhạt, Thời Chung nắm chặt dao nĩa trong tay. So với việc cô hoài nghi, nghi kỵ anh thì câu trả lời như vây đả thương người hơn, căn bản là không quan tâm...
Người phụ nữ này làm được tuyệt như vậy, anh còn có gì để nói? Thời Chung cơ hồ từ chóp mũi hừ ra một tiếng cười, không hề nói gì, cúi đầu cắt beaf steak, beaf steak 5 phần sống 5 phần chín, động tác cắt beaf steak rất quyết liệt mạnh bạo, như đang cắt kẻ thù.
Không cần nghĩ cũng biết người phụ nữ này sau kh ăn xong nhất định sẽ không kịp chờ đợi mà muốn ròi đi ngay, quả khi anh dùng cơm xong, trong phút chốc để dao nĩa xuống, chỉ nghe thấy âm thanh có chút thận trọng của cô: "Thật ngại quá tôi phải đi rồi, Tầm Tầm và Tôn Dao đang còn chờ tôi."
Thời Chung trầm mặc chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn đứng lên: "Anh đưa em về."
Nhưng trong suốt thời gian ngồi trên xe, hai người không nói với nhau câu nào, không khí có chút trầm lặng. Lúc xe dừng lại đợi đèn đỏ, hai người trong xe vẫn một câu nói cũng không nói như cũ.
Mắt thấy đèn giao thông trước mặt sắp chuyển sang màu xanh lá cây, Tư Đồ cho là anh muốn nổ máy xe rồi, nhưng xe lại không động, ngược lại anh lên tiếng: " Tư Đồ, có phải em coi anh chỉ là người qua đường thôi, dùng xong rồi vứt đi?"
Bị anh nói như thế, Tư ĐỒ có chút khó xử.
Mọi người là lòng tham, lấy được thân thể, liền muốn tình yêu, lấy được tình yêu, liền muốn cả đời tiếp tục ân ái, đáng tiếc cái thế giới này rất là không thuận lòng người, tình yêu trong một thời gian ngắn như thế, căn bản không thể duy trì cả đời, vì vậy nam nữ thế tục đều bắt đầu so đo được mất, bắt đầu giãy giụa, phản kháng, thỏa hiệp, chết tâm, hoặc biến thành không yêu một ai nữa Tư Đồ đã gặp qua rất nhiều ví dụ như vậy, bạn tốt của cô, người thân của cô, bệnh nhân của cô, không tránh khỏi vùi lấp trong vòng lẩn quẩn này, vòng đi vòng lại, cho đến yêu vô cùng, cũng hận vô cùng, cuối cùng hoặc cô độc, hoặc tìm người để cùng trải qua cả đời.
Tư Đồ cũng không tính dẫm lên vết xe đổ đó, không có cái dũng khí này, cũng không còn tâm lực (tâm tư sức lực) này...
Không phải cô xem anh là người qua đường, nhưng cô cũng không thể dung túng mình yêu một người nữa. Có yêu một Thịnh Gia Ngôn đã đủ rồi, quá mệt mỏi...
Vì vậy Tư Đồ sắp không nhịn được đưa tay vuốt lên vết tích khắc trên mi tâm của anh, chỉ cắn răng nhịn xuống, vừa lúc phía sau truyền đến tiếng còi ô tô thúc giục, cô cũng bình thản thúc giục anh: "Lái xe thôi."
Giờ khắc này, Thời Chung rất kích động, rất muốn đem cô ném xuống xe. Nhưng anh chỉ dùng sức cầm tay lái, đốt ngón tay căng lên đến trắng bệch, lại chậm rãi buông ra, cuối cùng đúng như cô mong muốn, trầm mặc khởi động xe, không hỏi tới nữa.
Nhưng rõ ràng là anh tức giận, khi tai nghe bluetooth vang lên tiếng chuông, anh cũng không bắt máy, giống như có thù có oán với thiết bị âm thanh trên xe, trực tiếp "Pằng" một cái mãnh liệt, mở lên thiết bị kết nối điện thoại với loa trong xe, lạnh lùng trầm thấp nói ra một chữ: "Nói."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!