Người đàn ông bên cạnh vẫn còn ngủ say, Nhậm Tư Đồ ngồi ngây ngẩn một lát, rốt cuộc cô cũng phải thừa nhận, tình dục thật sự là chuyện cực kỳ kỳ diệu. Cho tới bây giờ khi cô nhìn anh cũng cảm thấy anh so với tối hôm qua đẹp trai hơn một chút, cô thậm chí nhịn không được đưa tay chạm nhẹ vào mi tâm vẫn còn đang nhíu lại của anh.
Nhậm Tư Đồ đưa ngón tay di chuyển từ sống mũi cao của anh đi xuống dưới, mơn trớn bờ môi đi xuống cằm rồi xuống tới hầu kết. Cô còn nhớ bộ dạng hầu kết chuyển động của anh tối hôm qua.
Nhậm Tư Đồ cảm thấy xấu hổ khi vẫn còn nhớ rất rõ những chi tiết của đêm hôm qua nên không hề phát hiện lông mi của anh khẽ run lên. Nhậm Tư Đồ mặc dù muốn thu tay lại nhưng đã không còn kịp, đột nhiên bị một bàn tay chính xác nắm lại.
Nhậm Tư Đồ bị hù dọa đến mức thở mạnh, anh nhẹ nhàng mở mắt, ranh mãnh trêu chọc cô: "Em nghĩ gì mà mặt hồng lên như vậy?"
Nhậm Tư Đồ giãy ra khỏi tay anh nhưng không thoát chỉ có thể lấy hết can đảm nhìn lại anh: "Em phải đi rồi. Mọi người nếu phát hiện em không có ở nhà chắc sẽ thê thảm lắm đây."
Thời Chung lúc này mới thôi không nhìn cô nữa, nhìn về phía cái chuông treo trên tường nhưng lại không có buông tay cô ra, ngược lại còn kéo cô ngã lên người anh.
"Còn sớm mà…………….." Vừa nói xong anh đã kịp tháo nút áo sơmi cả cô ra.
Cô luông không muốn ở trước mặt anh mà lộ diện hoàn toàn luôn là sau khi bị anh tháo sạch quần áo trên người thì sẽ hoảng sợ lấy áo sơmi của anh phủ lên người, sau đó sẽ không chịu để cho anh cởi ra. Anh biết cô không muốn để cho anh thấy vết thương ở trên lưng nên anh cũng không miễn cưỡng. Anh cực kỳ yêu dáng vẻ cô mặc áo sơmi rộng thùng thình của anh
---- cổ áo phía trên lộ ra nửa bên xương quai xanh, phía dưới vạt áo là đôi chân thon dài trắng noãn.
Chỉ cần cởi một nút cài là anh sẽ không gặp trở ngại gì khi đưa tay vào cổ áo, ve vuốt nơi mềm mại ấy.
Anh dùng đầu lưỡi lướt trên vành tai Nhậm Tư Đồ, cô không chịu ngứa được liền rụt cổ lại thế nhưng anh lại không có ý dừng lại, cố ý trêu đùa cô. Cô không nhịn được nữa bèn lấy tay che tai lại, vừa thẹn thùng vừa cáu trừng mắt nhìn anh, vì vậy mà anh mới tha cho lỗ tai đáng thương của cô. Sau đó chuyển qua hôn cổ, môi cô
---nhưng khi anh vừa mới chạm vào môi cô thì cô liền cuống quýt dùng tay bịt miệng mình lại.
Môi Thời Chung chạm vào bàn tay cô, anh chỉ ngh thấy âm thanh tràn ra từ kẽ ngón tay của cô: "Em chưa có đánh răng………"
Anh làm ra bộ dạng không có vấn đề gì, nhỏ giọng nói: "Anh không ngại."
"Em ngại!"
Anh cố gắng đẩy tay của cô ra nhưng không được, bèn một tay chống thân thể lên vững vàng áp chế cô, một tay không nhịn nhéo mũi cô: "Em thật đúng là khó phục vụ…………"
Mặc kệ anh dùng cách nào để khích tướng nhưng cô vẫn như cũ che miệng không chịu buông, anh rốt cuộc cũng hết cách với cô bèn trực tiếp ôm cô dứng dậy. Nhậm Tư Đồ hốt hoảng buông tay ra, một giây sau hốt hoảng dùng hai tay ôm chặt lấy bả vai người đàn ông này bởi vì anh đem hai chân cô vòng qua eo mình, cứ như vậy bế cô xuống giường. Anh cứ như vậy mà ôm chặt cô mặc cho cô không nhịn được mà nín thở, cứng ngắc người không dám thả lỏng.
Anh thì ngược lại cảm thấy rất thích thú với thái độ của cô, bế cô vào phòng tắm, ôm cô đến bên bồn rửa mặt, nháy mắt liền đưa cho cô bàn chải cùng ly súc miệng. Nhậm Tư Đồ vừa gạt kem đánh răng vừa nhìn người đàn ông bên cạnh vừa ngậm bàn chải đánh răng vừa đi mở vòi hoa sen, cảm thấy mình được phục vụ giống như một bà hoàng.
Ai nói không có tình yêu thì không sống được? Thật ra thì như bây giờ cũng rất tốt………. Nhậm Tư Đồ bị những ý nghĩ này của mình làm cho kinh sợ.
Thời Chung điều chỉnh nhiệt độ cho phù hợp rồi đi lại cạnh bên Nhậm Tư Đồ thì thấy cô đang cầm ly súc miệng súc sạch sẽ bọt kem đánh răng lại thấy cô dường như đang ngẩn người, liền lấy một ít bọt kem còn dính ở khóe miệng bôi lên chóp mũi cô, thúc giục cô: "Em còn chưa có súc miệng sạch?"
Nhâm Tư Đồ đem những suy nghĩ lộn xộn trong đầu dẹp qua một bên, cũng không có để ý đến sự gấp gáp thúc giục của anh, đánh răng rửa mặt, cô vừa mới kéo khăn lông lên định lau nước trên mặt liền bị anh chặn lại không nói hai lời mà hôn lên.
Nhậm Tư Đồ cảm giác như cô trở nên mê luyến người đàn ông này. 27 tuổi mới nên thử trái cấm lần đầu đây không phải là điều mà người đàn ông nào cũng làm được. Thân thể cô dường như đang chiến thắng mọi dè dặt trong tâm lý. Trong khi cô còn chưa nhận thức được gì thì anh đã cởi xong quần áo của cô với tốc độ còn nhanh hơn suy với suy tính. Anh ôm cô đi đến bồn tắm, áo sơmi của cô bị anh tiện tay ném xuống sàn nhà mà trên người anh vẫn còn mặc chiếc quần tay dài màu đen.
Mặc dù hơi nước cản mất tầm mắt nhưng lại làm cho xúc giác trở nên nhạy cảm, Nhậm Tư Đồ cảm thấy rõ ràng dưới lớp vải quàn tây kia cái gì đó đã ngẩng đầu đứng dậy.
Hai người làm sao có thể tắm xong đây?
Mặc dù tiếng nước chảy lớn nhưng Nhậm Tư Đồ vẫn nghe thấy âm thanh anh khóe khóa quần xuống, sống lưng cô dính vào vách tường gạch men ướt át, làm cho cô cảm thấy có chút mát mẻ vậy mà tay anh ở trên eo cô lại giống như lửa nóng. Tay anh từ hông cô trượt xuống dưới, cho đến khi đem đầu gối cô khẽ cong lên. Đầu óc cô khẽ vang lên ong ong, cảm thấy anh từ từ tiến vào liền không nhịn được đẩy bờ vai của anh một cái: "Cái đó………."
Nhậm Tư Đồ lần đầu tiên phát hiện ra rằng lông mi người đàn ông này thật dài, giờ phút này lông mi của anh vương vài giọt nước. Anh cười một tiếng hạt ngọc nước liền ngỏ xuống ngực Nhậm Tư Đồ. Anh thoáng lui ta một chút, cúi xuống hôn lên chỗ ngực cô mà giọt nước vừa rơi xuống, sau đó liền ngậm lấy nhũ hoa, nhẹ nhàng mà mút lấy. Nước ở vòi sen nhẹ nhàng chảy xuống, đem hai người dịu dàng mà bao phủ lấy.
Toàn bộ giác quan của Nhậm Tư Đồ đang dồn ở nơi bị anh ngậm lấy, hai tay bất giác luồn vào mái tóc ngắn của anh. Anh ngẩng đầu lên nhìn cô một chút, thấy cô hơi nhắm mắt nhưng lại không tỏ ra biểu tình gì bèn cười một tiếng rất nhanh từ trong túi quần lấy ra một cái túi bạc nhỏ. Anh dùng răng xé bỏ cái vỏ, đeo vật đó vào, lại một lần nữa nâng chân cô lên, điều chỉnh góc độ thật tốt rồi tiến thật sâu vào bên trong của cô.
Đông tác của anh giống như phối hợp với nước ấm bên ngoài, nhẹ nhàng mà có lực, ý thức của Nhậm Tư Đồ dần dần chìm vào đê mê không dám nhìn thẳng vào cái bóng của mình trong mắt anh, cô chỉ có thể khẽ cúi đầu nhìn mặt sàn tràn ngập nước.
Chiếc vỏ giấy bạc kia bị người đàn ông này tùy ý ném xuống đất, trong thân thể dâng lên từng đợt từng đợt khoái cảm khiến cho Nhậm Tư Đồ có chút mất hồn mà suy nghĩ. Lần đầu tiên cô tới nhà anh anh còn không có trữ sẵn vật này, đủ để cho cô khẳng định anh lúc trước không phải là người bừa bãi làm cho cô lúc ấy trong lòng có chút thả lỏng. Nhưng lần này tới thì những thứ này đều đã được chuẩn bị chu đáo, thậm chí khi ôm cô đi vào phòng vệ sinh anh cũng kịp lấy một cái bỏ vào trong túi quần.
Như vậy làm cho Nhậm Tư Đồ cảm thấy hình như việc hôm qua anh rủ cô đi tản bộ giống như một cái bẫy, cái bẫy đem cô ăn sạch sẽ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!