Tư Đồ rốt cuộc không hề nói gì. Cô quả thật cả người dinh dính, đầu óc cũng ngất đi, cần tắm cho tỉnh táo, nhưng cô lại không thể ngay trước mặt người đàn ông này trực tiếp vén chăn đứng lên, mặc dù chiều dài áo sơ mi của anh đã che qua mông của cô, áo sơ mi nhưng dưới dưới lớp vải mỏng manh này cô lại không mặc gì cả, chỉ cần cô làm động tác mạnh một chút, sẽ lộ ra hoàn toàn. Về phần quần lót của cô...
Hiện đang nằm trên sàn nhà, xem ra rất ẩm ướt, căn bản cũng không thể mặc lại được nữa.
Người đàn ông này cố tình vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng tay chống đầu ở trên giường như cũ, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, không một giây rời khỏi, tròng mắt thâm thúy nhưng cũng cợt nhã, Tư Đồ có chút cứng đờ nhìn lại anh, nhưng lại không tiện mở miệng để cho anh tránh một chút, dù sao...
Thời khắc thân mật như vậy đều trải qua rồi, nói lời nói như thê thì cũng không có chút khí thê gì cả.
Đang lúc Tư Đồ không biết như thế nào cho phải thì đột nhiên có tiếng chuông báo điện thoại di động từ nơi không xa truyền đến. Thời Chung nhìn cô một cái rồi mới từ trên người cô dời đi. Tư Đồ đưa mắt nhìn anh xuống giường đi nghe điện thoại, mơ hồ thở phào nhẹ nhõm, lập tức vén chăn lên chuẩn bị giường, cũng một khắc kia làm cho cô rất sửng sốt.
Ga giường nhăn không còn hình dáng, tuy là màu đậm, nhưng Tư Đồ liếc mắt liền thấy được những thứ phía trên là thứ gì. Mấy vết máu màu đậm, vết máu đã khô. Tư Đồ không nhịn được đưa tay chạm sờ, cho đến lúc này mới thật sự ý thức được, mình rốt cuộc mất đi cái gì.
Tư Đồ lại theo bản năng ngước mắt nhìn về phía người đàn ông đã đi xa đó.
Không gian phòng ngủ rất lớn, giờ phút này Thời Chung cũng chỉ mặc quần dài màu xám tro rộng thùng thình, nửa người trên trần trụi đứng dựa vào sô pha vòng tròn, tìm kiếm di động. DĐLQĐThật ra thì khoảng cách xa như vậy, Tư Đồ căn bản không thấy được chi tiết trên người của anh, nhưng vẫn có một cút gì đó lưu lại trong đầu, tỷ như lúc người đàn ông này phát động tiến công, đường cong phần lưng cơ hồ là kéo thành một đạo hình giọt nước, vai, eo, mông, chân, nhìn như rất dài, lại hàm chứa lực lượng đau đến chết đi sống lại; lại tỷ như, môi của anh cùng ngón tay của anh, có bao nhiêu nhẵn nhụi, cỡ nào xảo trá...
Dùng đầu ngón chân đoán cũng có thể đoán được đây là một người đàn ông am hiểu thân thể người phụ nữ như thế nào. Đây cũng là lý do làm cho Tư Đồ đột nhiên khủng hoảng lên.
Thời Chung rốt cuộc tìm thấy điện thoại mình vứt bừa bãi trên sô pha rộng rãi. Tiếng chuông điện thoại đã ngừng, hiện là một số xa lạ. Thời Chung đang muốn ném di động vào ghế sa lon, cũng đang lúc này, điện thoại di động lại vang lên.
Điện tới là chuỗi số xa lạ như cũ, anh nhìn màn hình điện thoại di động, mi tâm không khỏi nhíu lại.
Cái số này cùng số điện thoại của người phụ nữ kia, sự khác biệt cũng chỉ là hai con số sau cùng...
Tư Đồ là nhìn Thời Chung vừa nghe điện thoại, vừa quay người đi trở về phía cô. Anh mặc dù nghe điện thoại, lại không nói tiếng nào, thậm chí ánh mắt đều chưa từng dời khỏi người cô —— DĐLQĐcứ như vậy lẳng lặng nhìn cô, chậm rãi bước đến gần. Vừa đi đến bên giường, anh liền trực tiếp đưa di động đưa cho cô: "Tìm em."
Tư Đồ cau mày cúi đầu nhìn qua một cái, này rõ ràng là điện thoại di động của anh, làm sao sẽ...
Đột nhiên thần kinh nghi ngờ bị một cỗ sức lực vô hình chợt níu chặt, Tư Đồ nhận lấy điện thoại di động, DĐLQĐđốt ngón tay cứng ngắc, điện thoại di động để lên bên tai thì cổ họng cũng dần dần cảm thấy chát rồi, "... A lô?"
Trả lời cô, quả nhiên là âm thanh của Thịnh Gia Ngôn: "Nhậm tiểu thư, có phải gần đây em rất thích chơi mất tích, chơi đến rất vui vẻ hay không?"
Giọng điệu của anh giống như là thở phào nhẹ nhõm, giống như là mang theo nhạo báng, giống như là mang theo dung túng, giống như là mang theo cảm xúc, lại duy chỉ không có... Trách cứ.
"Tôi..." Tư Đồ theo bản năng muốn vì mình giải thích, nhưng chỉ nói một chữ liền lại im lặng rồi.
Quả thật Thịnh Gia Ngôn cũng không cần giải thích của cô, chỉ là mang theo nụ cười nói: "Yên tâm, anh đây không phải đang trách em. Xác nhận emi không có xảy ra việc gì anh liền yên tâm. Tốt lắm, không làm phiền em nữa..."
Cô tình nguyện Thịnh Gia Ngôn chất vấn cô: Tư Đồ, làm sao em có thể lại chơi biến mất? Làm sao em có thể tùy tiện cùng người đàn ông khác qua đêm ở ngoài...
Cô thậm chí tình nguyện Thịnh Gia Ngôn nhiều lần nhắc lại: Tư Đồ, dạ, anh là khích lệ em mau chóng có bạn trai, ai có thể cũng có thể, duy chỉ có người này là không thể, thật không đáng tin cậy...
Nhưng anh một khắc cũng không nguyện quấy rầy cô, trực tiếp cúp điện thoại. Để lại cho Tư Đồ , là một phòng an tĩnh. Bao gồm Thời Chung đang đứng ở mép giường.
Tư Đồ rũ tay xuống, điện thoại trong lòng bàn tay liền trượt xuống ở bên gối.
Tư Đồ cho là đánh vỡ sự yên tĩnh chết tiệt này, sẽ là tiếng rống đột nhiên giận dữ của người đàn ông bên cạnh—— Diễn đàn Lê Quý Đôn. như vậy tốt hơn, cô cũng cũng không cần phí sức làm gì là có thể cùng anh đương ai nấy đi rồi, nhưng cô chờ, chờ tới cũng là anh ngồi ở bên giường, vuốt ve gương mặt của cô.
Ngay sau đó, ngón tay người đàn ông này lại theo cánh tay của cô từ từ tuột xuống, mặc dù cách vải vóc áo sơ mi, Tư Đồ y cũ không nhịn được rụt bả vai một cái, trí nhớ thân thể có lúc thậm chí vượt qua đầu óc, tựa như cùng hiện tại, anh nhàn nhạt đụng vào, trí nhớ trong mỗi một tấc da thịt của Tư Đồ liền cơ hồ tỉnh lại——
1 giờ trước nơi đây, thậm chí là 3 giờ trước trên du thuyền, ngón tay của anh đều là trùng hợp như vậy, hay là cưỡng chế nâng lên dục vọng của cô, làm người ta vô lực kháng cự.
Chỉ là lúc này, giờ phút này, ngón tay của anh cuối cùng dừng trên bàn tay nắm chặt thành quả đấm của cô. Diễn đàn Lê Quý Đôn. Người đàn ông này rõ ràng có thể cảm thấy lúc anh chạm vào cả người cô lặp tức căng thẳng, nhưng anh chỉ im lặng khẽ cười một cái, tiếp theo từng cái từng cái mở ra ngón tay của cô, buông ra quả đấm của cô: "Bị anh ta biết em và anh ở chung một chỗ, em lo lắng như vậy sao?"
Tư Đồ không nhịn được nhìn anh. Khóe miệng anh còn chứa đựng cười, một ít dấu hiệu giận dữ cũng không có, xem xét lại mình... Tư Đồ không nhịn được tự giễu cười cười: "Tại sao tâm tình của các người có thể tốt như vậy?"
Anh cơ hồ không có bất kỳ suy tư liền bật thốt lên, hoặc giả sớm đã đem cái vấn đề này tính toán rất nhiều lần, đáp án đã rất rõ: "Thái độ anh ta tốt như vậy, là bởi vì anh ta không thích em. Thái độ anh như vậy, cũng là bởi vì... Anh ta không thương em."
Anh ta không thương em...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!