Chương 21: (Vô Đề)

Edit: sandy

Thời Chung bị cô gái này chủ động hôn khẽ làm kinh sợ, chỉ là một giây kế, sau khi cô vừa chủ động hôn anh, anh liền điên cuồng cắn trả.

Không giống với cô hôn như chuồn chuồn lướt nước, một tay anh nâng cái ót cô, không cho phép có một giây nào tách ra, cứ như vậy mút lấy khóe môi cô, ngậm lấy đầu lưỡi của cô.

Răng môi hòa quyện vào nhau, bàn tay anh như móng vuốt mèo, chu du nhẹ nhàng khắp cơ thể Tư Đồ, làm cho thần kinh cô càng thêm nhạy cảm. Cô chỉ cảm thấy càng hôn càng nóng lên, nơi cổ họng không nhịn được một tiếng ưm.

Sau một khắc "Ưm" ra tiếng, người đàn ông này chậm rãi buông cô ra, hạ tầm mắt nhìn thẳng vào mắt của cô —— thân thể sẽ không gạt người, trong mắt của cô, có kháng cự, có trầm luân, có khát vọng, anh nên tiếp tục cố gắng thêm mới được. Anh cười một tiếng, trong mắt cô ánh lên tia sáng yếu ớt mang theo chút chao đảo, cơ hồ cùng lúc đó, đầu anh liền cúi thấp, vùi đầu vào hõm vai của cô, mút hôn tai cổ của cô, tai của cô, tóc anh ngắn đâm vào tai cô, mang đến từng tia đau nhói, Tư Đồ khó nhịn cắn môi, hơi thở tinh tế kia gần dưới da thịt, khi anh hôn, động mạch cổ đập mạnh liên tục, Tư Đồ chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng hôn mê, đôi tay không nhịn được ôm lấy cổ anh, anh đẩy cô ra rồi xé áo cô, tới xương quai xanh trơn nhẵn làm người ta khó nhịn, điên cuồng muốn mút hôn, anh dùng môi, dùng răng, tiếp tục hôn từ từ dọc xuống ngực đẫy đà, bụng phẳng lì của cô.

Tư Đồ chỉ cảm thấy nhịp tim như sấm, vòng tay trên cổ anh nhưng không có hơi sức ngăn cản, chỉ có thể dựa lưng vào vách tường, tùy môi của anh ở cô ngực muốn làm gì thì làm.

Phía sau là vách tường, cô bị anh ép càng ngày càng chặt, càng ngày càng tiến sát anh. Cách một lớp vải nhưng cô vãn cảm nhận được dục vọng nóng bỏng tản ra như lửa từ bụng dưới của anh.

Tay của anh chẳng biết lúc nào đã lầm mò vào bên trong quần áo của cô, cảm giác chân thật từ bên dưới truyền đến, mỗi một chỗ anh chạm tới làm cô kìm lòng không được khẽ run, đầu ngón tay anh từ thắt lưng nhẹ nhàng như lướt sóng, đang từ từ hướng lên trên, Tư Đồ giật cả mình, chợt tỉnh hồn lại.

Cô cuống quít trở tay lại, bắt lấy cổ tay anh.

Tình triều sóng động ở bên trong, anh ngước mắt nhìn cô, dục vọng trong mắt sinh ra một tia nghi ngờ, đang lúc này, mặt đất đột nhiên lắc lư, Tư Đồ bị sợ càng nắm chặt cổ tay của anh, ngay sau đó, bên tai liền truyền đến âm thanh nói chuyện của một đám người càng đi càng gần.

Tiếng cười nói cung tiếng bước chân của đám người kia sắp tới khúc quanh trước mặt hai người, tâm Tư Đồ nhất thời lạnh một mảng lớn, đang lúc cô không biết làm gì để tránh thoát, Thời Chung lại ôm sát cô, chợt lách người liền trốn vào toilet.

Cửa phòng rửa tay "Lạch cạch" một tiếng khóa lại, Tư Đồ dán chặt vào lồng ngực của anh, rốt cuộc có thể thở nhẹ một hơi rồi, cũng không được một lát, ngoài cửa toilet liền vang lên âm thanh tay nắm cửa chuyển động.

Tư Đồ không khỏi co bả vai, người nào đó đang ôm cô thấy cô có phản ứng đáng yêu như thế, không khỏi cười một tiếng, đáng tiếc một giây kế tiếp liền bị cô gái này giơ tay lên bụm miệng ——

Hạ mắt nhìn cô, chỉ thấy cô gái này căng thẳng nhìn chằm chằm bởi vì ngoài cửa có người cố gắng mở cửa mà hơi rung nhẹ tay nắm cửa, rồi như dùng giọng mũi nói với anh: "Hừ! Đừng lên tiếng..."

Người bên ngoài mở hoài mà không được, nghi ngờ hỏi một câu: "Hả? Người nào ở bên trong?" ánh mắt Tư Đồ nhìn về phía anh, có ý cảnh cáo anh đừng lên tiếng.

Thế nhưng anh lại một chút cũng không để ý, thậm chí còn hăng hái hôn lòng bàn tay cô một chút, lòng bàn tay Tư Đồ ngứa ngáy nong nóng, theo bản năng liền lấy tay từ trên miệng của anh ra.

Âm thanh bất mãn ở ngoài của vẫn còn tiếp tục: "Mới vừa rồi dùng toilet cửa vẫn còn tốt mà, thế nào bây giờ không mở được?"

toàn bộ thần trí Tư Đồ cũng bị người ngoài cửa dắt đi, cho đến khi anh khẽ cúi xuống, cô mới bỗng nhiên hồi hồn, không hiểu nhìn lại mình.

Anh cho cô một cái cười yếu ớt không tiếng động, một giây kế tiếp, chợt nâng chặt cô, vững vàng hôn miệng của cô.

Tư Đồ kinh hoảng trợn to mắt, lúc này anh vẫn còn có hăng hái đánh lén cô —— phải biết ngoài cửa người đã đang nói: "Tìm phục vụ tới mở cửa chứ?"

Bên trong cửa, Tư Đồ bị sợ đến nhịn không được phải lên tiếng ngăn lại anh, thế nhưng môi anh lại dây dưa, đang lúc tách ra một khe hở, học giọng điệu mới vừa rồi của cô, nói: "Hừ! Đừng lên tiếng..."

Anh cười nhạt một cái, ánh mắt lại càn rỡ, tiếng nói vừa ngừng đồng thời, lần nữa vững vàng hôn cô.

Tư Đồ quên là ai nói qua, một phụ nữ, đời này sẽ cùng một người đàn ông bất chấp tất cả liều lĩnh một lần, chỉ là cô chưa từng nghĩ, người đàn ông này sẽ là Thời Chung ——

Mới đầu kinh hoảng cứ như vậy hòa tan trong nụ hôn nóng bỏng nhệt tình như lửa của người đàn ông này, cô đã thân bất do kỷ đắm chìm đi vào, phối hợp anh, cô đáp lại, cho đến khi khát vọng bị đè nén tại chỗ sâu nhất trong thân thể bùng cháy, không thể đè nén được nữa, những thứ khát vọng bị đè nén ấy không thể dùng lời để diễn tả được.

Động tĩnh ngoài cửa chẳng biết lúc nào biến mất.

Trước mặt anh, chẳng biết lúc nào đã đem toàn bộ nút còn lại trên người cô cởi ra hết.

Tư Đồ cũng không cảm thấy lạnh, ngược lại bị lửa nóng dục niệm cháy sạch, duy nhất có thể làm chính là ôm anh thật chặt, anh xoay người ôm cô đến trên lavabo.

Áo lót cài trước bị mở ra, thay vào đó chính là lửa nóng lòng bàn tay anh.

Cực hạn mềm mại bị anh một tay nắm trong tay, Tư Đồ chỉ cảm thấy bị anh xoa lấy hô hấp cũng trở nên hỗn loạn không chịu nổi, thế nhưng anh lại cúi đầu, không chút do dự đem mềm mại bên kia mút vào trong miệng.

Bị thưởng thức, nuốt, tinh thần Tư Đồ thê lương nghĩ , mình là kem sao? Thế nào một chút lại môt chút hòa tan như vậy, thế nhưng anh lại ở trên người cô mở rộng từng chút từng chút, khi tay anh từ từ theo đường cong thân thể của cô lần tới mép váy, lại từng chút từng chút dò vào giữa chân của cô, Tư Đồ không nhịn được nắm chặt hai vai của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!