Edit: tiểu an nhi
Lúc về đến nhà thì đã qua 12 giờ đêm, nhưng Tầm Tầm vẫn rất hưng phấn, từ trong xe đi xuống, ợ lên no nê, cười hì hì đối với Thời Chung nói: "Chờ đến tết âm lịch, chúng ta cùng nhau đi đốt pháo hoa nha!"
Cậu nhóc hứng trí còn hẹn trước cả lịch mùa xuân nữa, Tôn Dao đứng ở bên cạnh bật cười, trên tay xách một túi lớn có rất nhiều hộp thức ăn bên trong: "Đúng là tiểu quỷ tham ăn, đã ăn nhiều lại còn lấy phần về lớn như vậy... Lần sau chú chân dài sao dám dẫn con đi chơi nữa chứ? Bị con ăn đến sạt nghiệp rồi..."
Đối với những lời phê bình của Tôn Dao, Tầm Tầm rất khinh thường "Hứ" một tiếng, quay ngoắt qua ánh mắt lấp lánh ngẩng đầu nhìn về Thời Chung: "Có được hay không? Có được hay không vậy?"
Thời Chung dùng tay làm biểu tượng "high five", Tầm Tầm lập tức nhảy cẫng lên, muốn đập tay vào tay Thời Chung để hoan hô. Nhậm Tư Đồ nhất thời đổ mồ hôi lạnh, vội vàng chặn ngang đem Tầm Tầm ôm trở về.
"Con không sợ đập mạnh sẽ làm tay chú chân dài gãy luôn sao?" Nhậm Tư Đồ chỉ chỉ vào cánh tay bó thạch cao của Thời Chung, lúc này Tầm Tầm mới bĩu môi, bỏ qua ý định đập tay hoan hô.
Thời Chung cũng không có ý kiến gì: "Gãy thì gãy đi, để cho mẹ cháu chịu trách nhiệm chăm sóc chú cả đời cũng được."
Nhậm Tư Đồ nhìn Tầm Tầm không hề nghĩ ngợi lập tức há mồm trả lời, vội vàng đưa tay bịt miệng cậu nhóc. Đáng tiếc vẫn chậm một bước, trước khi tay cô kịp ngăn lại thì đã nghe thấy Tầm Tầm vui sướng nhận lời: "Được!"
Cô cứ như vậy bị tên nhóc này bán đi đổi lấy thịt với pháo hoa rồi hả? Nhậm Tư Đồ bất đắc dĩ thở dài.
Thời Chung nhìn cô, khóe miệng ẩn chứa nụ cười. Nhậm Tư Đồ vừa thoát khỏi cảm giác "không biết phải làm sao" đối với Tầm Tầm, thì ngay lập tức đã có cảm giác mất tự nhiên dưới ánh mắt của anh; quan trọng là còn ngay trước mặt Tôn Dao cùng Tầm Tầm nữa. Nhậm Tư Đồ dường như không còn đủ dũng khí để nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ khách khí nói một câu: "Lần sau gặp lại. Còn có...
Năm mới vui vẻ..."
Thời Chung không lên tiếng, chỉ thoáng nghiêng người về phía Nhậm Tư Đồ. Môi của anh rõ ràng là chuẩn bị chạm vào môi của cô, Nhậm Tư Đồ bị bất ngờ trừng lớn mắt.
Tôn Dao đứng một bên tựa như đang xem kịch vui, nhìn không chớp mắt một màn trước mặt này. Tầm Tầm kinh ngạc than nhẹ một tiếng, vội vàng nín thở, giơ tay lên che mắt.
Một giây kế tiếp, nụ hôn của anh lại chệch sang hướng khác, không rơi vào trên môi Nhậm Tư Đồ, mà chỉ là nhẹ nhàng chạm qua trên gương mặt cô.
Một nụ hôn rất nhẹ, giống như lông vũ lướt qua, nhưng lại làm hại Nhậm Tư Đồ đầu óc nhất thời trống rỗng.
Tầm Tầm không nhịn được tò mò, vốn đang che mắt nghiêm chỉnh lại lặng lẽ hé hai ngón tay ra nhìn lén, thấy Thời Chung căn bản không hôn thực sự, thì mất hứng tức giận vung tay xuống: "Đáng ghét! Làm hại người ta kích động!"
Lúc này, Nhậm Tư Đồ mới phục hồi lại tinh thần.
Anh dường như rất thích nhìn bộ dạng luống cuống chân tay của cô, nụ cười tràn ngập trong ánh mắt, bây giờ mới lên tiếng trả lời: "Năm mới vui vẻ."
***
Năm mới nên có bầu không khí mới ——
Đây là điều mà Nhậm Tư Đồ dặn dò chính mình trước khi đi ngủ.
Nhưng đến nửa đêm cô lại tỉnh dậy.
Từ trên giường ngồi dậy, qua ánh trăng mờ ảo hắt từ ngoài cửa sổ, Nhậm Tư Đồ vươn tay với chiếc di động đặt ở tủ đầu giường.
Mỗi dịp năm mới, người chúc phúc Nhậm Tư Đồ đầu tiên và người đầu tiên cô chúc phúc đều là Thịnh Gia Ngôn. Nhưng lần này, cô không nhận được lời chúc nào của anh, mà chính cô cũng không chủ động gửi cho anh tin nhắn nào.
Nhậm Tư Đồ cũng không biết mình đang đọ sức với ai, bốn chữ "Năm mới vui vẻ" đã gõ xong xuôi, đến cuối cùng lại do dự, cắn răng một cái ấn nút xóa toàn bộ. Ném di động lên trên tủ đầu giường, Nhậm Tư Đồ đứng dậy đi tới phòng bếp rót nước uống.
Cô bưng cốc nước, nhưng không trở về phòng mà bất tri bất giác đi tới trước cửa sổ trong phòng khách.
Bầu trời đêm bên ngoài thật yên tĩnh, Nhậm Tư Đồ lại có cảm giác giống như nhìn thấy bầu trời pháo hoa năm xưa ——
Tầm Tầm vô cùng hăng hái, vừa bắn pháo hoa xong, trong miệng vẫn còn ngậm xâu thịt nướng, đã lại la hét muốn bắn tiếp.
Tôn Dao xung phong nhận đi đốt lửa, trong nháy mắt kíp pháo đã phát ra những tiếng "xoẹt xoẹt". Tôn Dao vội vàng trốn ở bên cạnh xe, bịt lỗ tai lại; còn Tầm Tầm hoàn toàn không để ý tới pháo sắp nổ, vẫn say sưa ngon lành gặm xâu thịt nướng trong tay.
Thấy pháo sắp nổ tới nơi, Nhậm Tư Đồ vội vàng dùng tay che tai của Tầm Tầm lại. Ngay sau đó tiếng pháo thứ nhất vang lên, cô cảm thấy màng nhĩ chấn động có chút đau. Nhưng một giây kế tiếp, Nhậm Tư Đồ chợt cảm thấy bên vai có ai đó nắm chặt, còn chưa kịp phản ứng, đã bị người đó kéo hai vai ôm vào trong ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!