Edit: tiểu an nhi
Nhậm Tư Đồ cảnh giác nhìn bốn phía xung quanh.
Đây chỉ là một quán cà phê bình thường ở trên một con phố bình thường.
Điều không bình thường ở đây chính là người đàn ông đang ngồi đối diện với cô.
Anh ta mạnh mẽ dẫn cô tới nơi này, chẳng lẽ chỉ là để nhìn anh ta uống cà phê, ăn bánh nướng hay sao??
"Có phải cô cảm thấy rất kỳ lạ vì sao tôi lại dẫn cô tới đây tới uống cà phê, chứ không phải là kéo cô đến một nơi hẻo lánh hoang vắng nào đó mà "cưỡng gian" hay không?" Tưởng Lệnh Thần thưởng thức cà phê, giọng nói khinh thường.
Người này nói chuyện thật là bẩn, Nhậm Tư Đồ không nhịn được nhíu mày lại: "Đó là bởi vì hành động của anh rất dễ khiến người khác hiểu lầm. Có người nào mời đi uống cà phê lại dùng phương thức "nửa đường xuất hiện cướp xe" hay không?"
"Đó là cách thức làm việc của tôi, lần sau cô sẽ quen với nó thôi. Hơn nữa, nhìn tôi giống người xấu lắm à?"
Nhìn như thế nào cũng giống... Nhậm Tư Đồ nghĩ thầm trong bụng.
Tưởng Lệnh Thần nhìn cô một cái, hết sức khinh thường: "Có phải cô đang thầm nghĩ, tuyệt đối sẽ không có lần sau, hay là đang tính toán đi tìm Mạc Nhất Minh nói với anh ta không nhận điều trị cho tôi nữa phải không?"
"Tôi không có nghĩ như vậy."
Đây là lời nói thật mà anh ta cũng không tin: "Thôi đi, mấy người bọn cô, tất cả đều là trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu. Cô sợ tôi như vậy, chẳng phải là do luật sư Thịnh đã nói gì với cô sao? Anh ta bào chữa cho tôi, nhưng thật ra trong lòng vẫn luôn khinh thường cho rằng tôi đã quấy rối tình dục em gái hãng bia kia. Cho nên tôi mới chỉ gọi điện thoại cho anh ta nói rằng đang nhìn thấy bạn gái của anh ta đi trên đường thì giọng nói của anh ta lập tức căng thẳng ..."
Bạn gái...
Người này sao lại nghĩ rằng cô là bạn gái của Thịnh Gia Ngôn chứ? Khó trách lúc ấy Thịnh Gia Ngôn không chịu nói nội dung cuộc trò chuyện giữa hai người bọn họ.
"Anh Tưởng, không thể không nói trí tưởng tượng của anh thực sự rất phong phú. Thứ nhất, vừa rồi tôi chỉ đang thầm nghĩ, quả thật nhìn anh rất giống người xấu. Thứ hai, tôi và Thịnh Gia Ngôn chỉ là quan hệ bạn bè đơn thuần. Cho dù anh cảm thấy anh ấy trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu thì đó cũng là chuyện riêng của hai người, căn bản anh đâu cần phải chạy tới đây làm khó tôi..."
Mặc dù Tưởng Lệnh Thần không nói chen vào câu nào, nhưng lúc Nhậm Tư Đồ nói chuyện, anh ta lại không hề chớp mắt nhìn cô chằm chằm, khóe miệng khẽ nhếch thành một nụ cười đáng sợ, khiến Nhậm Tư Đồ còn chưa nói hết có chút chột dạ liền im bặt.
Nụ cười đáng sợ kia của anh ta lại càng sâu, "Trí tưởng tượng của cô cũng rất phong phú, cô cho rằng tôi làm khó cô là vì Thịnh Gia Ngôn sao??"
"Vậy anh làm phiền tôi là vì lý do gì?"
"Cô có biết là ai hại tôi có nguy cơ phải ngồi tù, cũng bức tôi phải tìm bác sĩ điều trị tâm lý hay không?"
"Anh Tưởng, mặc kệ là ai hại anh, cũng đều không liên quan gì tới tôi. Anh không phải là bệnh nhân của tôi, càng không phải là bạn bè của tôi, tôi không muốn nghe xem anh đang phải chịu uất ức gì, " Nhậm Tư Đồ thật sự không có biện pháp đối với người này, "Anh cứ ở đây từ từ uống cà phê đi, tôi phải đi rồi."
Nhậm Tư Đồ nhìn anh ta không có ý định ngăn cản gì, nhận thấy nguy hiểm đã không còn, liền đứng dậy muốn rời khỏi đây.
"Thời Chung." Anh ta đột nhiên nói.
Bước chân của Nhậm Tư Đồ hơi khựng lại.
Tưởng Lệnh Thần liếc thấy bóng lưng của cô cứng ngắc trong nháy mắt, "Vậy mới nói, thật đúng là nhìn người không thể chỉ nhìn bề ngoài."
"..."
Anh ta bình thản nhàn nhã cầm miếng bánh nướng lên ăn, uất ức nói: "Cô cảm thấy tôi giống như người xấu, nhưng tôi mới là người vô tội. Cô cảm thấy anh ta là người tốt, nhưng chính anh ta đã mua chuộc em gái hãng bia kia vu oan cho tôi. Còn cô nữa, nhìn thì có vẻ như đang cách xa đàn ông, nhưng sao tôi lại có cảm giác cô đang chơi đùa với cả hai người đàn ông cùng một lúc, còn đùa giỡn làm họ xoay qua xoay lại không biết mệt nữa."
Nhậm Tư Đồ im lặng một hồi, đột nhiên quay đầu lại ngồi xuống chỗ cũ, "Rốt cuộc anh đang muốn nói cái gì, nói luôn cho xong đi, đừng ở chỗ này ám chỉ vòng vo."
Anh ta đột nhiên có chút thay đổi cách nhìn về cô: "Được! Rất thẳng thắn. Vậy thì tôi cũng sẽ nói thẳng. Tháng trước, tôi đang ở trong nhà của mình, em gái hãng bia kia làm thế nào vào được chỗ của tôi, tôi không biết, và cũng chẳng quan tâm. Cô ta còn có quen biết với một người bạn của tôi nữa, tôi cho là cô ta tự nguyện, cũng không để ý gì nhiều, còn đem căn phòng trên lầu nhường cho hai người bọn họ.
Nhưng sau đó không hiểu vì sao, cô ta đột nhiên náo loạn, khóc lóc đòi sống đòi chết muốn chạy ra ngoài. Cũng đâu phải tôi nhìn trúng cô ta, sao phải làm khó cho cô ta làm gì? Cho nên tôi nói với bạn mình đừng động tới cô ta nữa..., như vậy cô ta cũng chả làm sao có đúng hay không? Nhưng ngay lúc đó Thời Chung lại tới tìm cô ta, cô nói xem, sao lại khéo như vậy, đúng lúc đó lại chạy ngay tới tìm người? Kết quả là tôi bị anh ta đánh cho một trận, rồi anh ta hùng hổ dẫn em gái hãng bia kia đi. Mấy ngày sau cô ta nói muốn kiện tôi tội quấy rối tình dục. Đây rõ ràng là một cái bẫy, không phải sao? Công ty của anh ta với công ty xây dựng Lợi Đức của nhà tôi vốn đang có tranh chấp, anh ta bày ra cái bẫy này, rõ ràng là cố ý muốn bôi nhọ danh tiếng của Lợi Đức mà."
Nhậm Tư Đồ vẫn chăm chú lắng nghe, nghe đến đó, đột nhiên hiểu ra, vội vàng sờ túi, nhanh chóng lấy ra tờ giấy kia ——
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!