Edit: tiểu an nhi
Hôm nay, Nhậm Tư Đồ vừa tiễn người bệnh nhân đầu tiên ra về thì đúng lúc nhìn thấy phòng làm việc phía đối diện, Mạc Nhất Minh cũng đưa bệnh nhân ra ngoài. Nhìn bộ dạng bệnh nhân kia chắc là khoảng 27, 28 tuổi, gương mặt rất lạ, Nhậm Tư Đồ chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Cô không khỏi kinh ngạc, thầm nghĩ trong lòng: Mạc Nhất Minh này không phải đã kín hết lịch hẹn sang năm sau sao? Nhờ vậy mới có thể đẩy người bệnh mắc chứng cường bách lôi thôi lếch thếch sang cho cô mà. Vậy mà hiện tại đã nặn ra thời gian để nhận bệnh nhân mới rồi à?
Nhậm Tư Đồ khó hiểu nhìn Mạc Nhất Minh, nhưng khi cô chuẩn bị quay đi, thì lại bắt gặp ánh mắt ẩn chứa nụ cười của bệnh nhân kia. Ánh mắt của người này... khiến cho Nhậm Tư Đồ cảm thấy không thoải mái. Cô chau mày, cúi đầu tránh đi tầm mắt của đối phương, lập tức xoay người trở về phòng làm việc của mình.
Giờ ăn cơm trưa, quả nhiên, Mạc Nhất Minh lại chạy tới chỗ cô dò hỏi về vấn đề Tôn Dao có hẹn với người nào cùng đón năm mới hay không.
Lần này, Nhậm Tư Đồ từ chối đưa ra ý kiến, ngược lại hỏi anh: "Không phải năm nay anh đã kín hết lịch hẹn rồi sao? Căn bản không thể tiếp nhận thêm bệnh nhân nào mà. Sao buổi sáng hôm nay em lại thấy anh tiếp nhận bệnh nhân mới vậy?"
Đối với sự ngạc nhiên của Nhậm Tư Đồ, Mạc Nhất Minh còn ngạc nhiên hơn cô, vội hỏi: "Đó không phải là bệnh nhân do em giới thiệu tới sao?"
"Em?" Nhậm Tư Đồ khó tin, chỉ chỉ vào mình.
"Chẳng phải Thịnh Gia Ngôn nhờ em tìm giúp bác sĩ tâm lý nên em mới đề cử anh sao?" Mạc Nhất Minh hơi nhỏ giọng nói, "Bệnh nhân đó tên là Tưởng Lệnh Thần, phạm tội "quấy rối tình dục", văn phòng luật của Thịnh Gia Ngôn đang xử lý vụ kiện của anh ta."
Nhậm Tư Đồ nhớ lại một chút, quả thật Thịnh Gia Ngôn có nhờ cô tìm bác sĩ tâm lý, nhưng Thịnh Gia Ngôn cũng đã nói rõ, không cho phép cô giới thiệu phòng khám bệnh mà cô đang làm việc. Cô cũng đã gửi cho Thịnh Gia Ngôn số liên lạc của các phòng khám khác rồi mà. Còn về phần tội "quấy rối tình dục" này...
Đột nhiên, Nhậm Tư Đồ nhớ lại ánh mắt của bệnh nhân kia khi nhìn mình, chỉ có thể than thở, cũng khó trách Thịnh Gia Ngôn không cho phép cô giới thiệu phòng khám nơi cô làm việc. Nhưng sao bây giờ lại vẫn tới nơi này?
Nhậm Tư Đồ lắc đầu một cái, nghĩ mãi cũng không biết là có chuyện gì xảy ra. Vì cần phải tôn trọng quyền riêng tư của bệnh nhân nên Mạc Nhất Minh cũng không bàn luận nhiều về chuyện này nữa, ngược lại tiếp tục làm khó Nhậm Tư Đồ: "Rốt cuộc em đã hỏi Tôn Dao về dự định của cô ấy trong đêm giao thừa hay chưa?"
Nhậm Tư Đồ làm như thật lắc lắc đầu, khiến Mạc Nhất Minh không nhịn được hô to: "Vậy thì anh còn cần đến em làm gì?"
Nhậm Tư Đồ căn bản cũng không có ý định giúp Mạc Nhất Minh thăm dò dự định của Tôn Dao, vừa tiếp tục ăn cơm vừa suy nghĩ. Cô phải hỏi Thịnh Gia Ngôn một chút mới được, sao bỗng nhiên lại thay đổi chủ ý, vẫn đưa bệnh nhân giới thiệu tới đây...
Nhưng rất nhanh công việc bận rộn ùn ùn kéo tới khiến Nhậm Tư Đồ quẳng luôn chuyện đó ra sau đầu. Mãi cho đến mấy ngày sau, khi cô nhìn thấy bệnh nhân tên là Tưởng Lệnh Thần kia lần thứ hai ——
Hôm nay khi hết giờ làm việc, Nhậm Tư Đồ như thường lệ xuống nhà để xe dưới lòng đất lấy xe. Lái xe rời khỏi chỗ dừng không được bao lâu, điện thoại của cô liền vang lên, tuy là một số lạ, nhưng mã vùng lại rất quen thuộc với Nhậm Tư Đồ. Cô do dự một chút rồi vẫn bắt máy.
Đầu bên kia điện thoại truyền đến một giọng nữ khách khí: "Xin lỗi, cho hỏi đây có phải là điện thoại của cô Nhậm Tư Đồ hay không?"
"Vâng, xin hỏi cô là... ?"
Đúng lúc này, đột nhiên một chiếc xe thể thao lao nhanh về phía xe của cô, Nhậm Tư Đồ hoảng sợ vội vàng thắng xe, điện thoại di động rơi xuống dưới chân. Tiếng thắng xe chói tai vang dội trong bãi đỗ xe ngầm trống trải, Nhậm Tư Đồ bị dây an toàn ghì chặt cảm thấy có chút đau. Cô vội vã hạ cửa kính xe xuống, thấy đầu xe của mình chỉ còn cách sườn xe của đối phương vài milimet, chưa có thực sự đụng vào —— Nhậm Tư Đồ nhẹ nhõm thở phào một hơi.
Cửa sổ xe thể thao lúc này cũng hạ xuống, lộ ra gương mặt đối với Nhậm Tư Đồ mà nói thì cũng không hoàn toàn xa lạ.
Không phải người này chính là Tưởng Lệnh Thần hay sao?
Nhậm Tư Đồ không khỏi có chút cảnh giác, còn Tưởng Lệnh Thần lại quan sát cô bằng ánh mắt dường như đang ẩn chứa nụ cười. Bộ dạng kia, rõ ràng là cố ý muốn đụng vào xe của cô mà.
Nhậm Tư Đồ có cảm giác ánh mắt của người này nhìn cô càng lúc càng càn rỡ, khiến người khác thực sự khó chịu. Nhưng trên thực tế, anh ta cũng không có làm gì quá quắt, chỉ là nhìn cô cười cười như vậy mà thôi. Sau đó, chớp mắt liền mở máy, anh ta lái xe thể thao chạy vèo qua trước mũi xe của Nhậm Tư Đồ.
Nhậm Tư Đồ nhìn ánh đèn phía sau chiếc xe phách lối kia biến mất ở khúc cua, một lát sau mới nhớ ra điện thoại di động của mình. Cô vội vàng nhặt lên, "Alo" một tiếng.
Thật may là đối phương còn chưa cúp điện thoại.
Nhậm Tư Đồ đỗ xe tại chỗ, cùng đối phương tiếp tục nói chuyện một lát, mới biết là bạn học cũ đã mất liên lạc nhiều năm đang dự định tổ chức buổi gặp mặt cả lớp trong mùa xuân này. Còn nói rằng, nếu cô về chơi với ông bà vào lễ mừng năm mới, thì nhất định phải tham gia.
Bạn học cũ ở đầu bên kia điện thoại liên tục cảm thán: "Đồ Đồ tai to, đúng là cậu thật sao? Cuối cùng cũng liên lạc được rồi!"
Đột nhiên có người thân thiết gọi biệt danh thời còn đi học của mình, cảm giác này thực sự rất kỳ lạ. Nhậm Tư Đồ giơ tay lên điều chỉnh góc độ gương chiếu hậu, rồi soi gương đem tóc mai tán loạn vén ra sau tai, nhìn tai của mình một chút.
Cô nhớ, lúc trước từng có lúc không thích bị mọi người gán cho biệt danh này, nhưng bây giờ đột nhiên nghe có người gọi như vậy, cô không khỏi cảm thấy có chút vui vẻ. Có lẽ đây chính là thay đổi mà thời gian đã mang lại cho cô đi.
Nhậm Tư Đồ cười cười hỏi lại: "Làm sao cậu có số điện thoại của tớ vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!