Trước cửa một quán đồ nướng, người phụ nữ từ trên xe taxi vừa đỗ lại nhanh chóng xuống xe, chạy vào trong tiệm. Cô đội nón len, đeo kính gọng đen, mặc một cái áo lông dài tới mắt cá chân, đi một đôi giày trắng, cả người từ đầu tới chân gần như kín mít.
Cô bước vào trong quán, nhìn thấy một người phụ nữ khác đang ngồi lẻ loi bên chiếc bàn ở trong góc cạnh cửa sổ, lúc này mới cởi áo khoác xuống, bước nhanh về phía đó. Khi tới sau lưng người phụ nữ kia thì đột ngột vỗ vào vai đối phương: "Không đợi tớ mà đã uống trước rồi hả?"
Nhậm Tư Đồ đang tự mình rót bia giật mình ngẩng đầu lên —— thấy Tôn Dao tháo cái nón xuống, rồi dửng dưng ngồi xuống đối diện với mình.
Nhậm Tư Đồ quét mắt nhìn Tôn Dao một vòng, ai có thể nghĩ tới một nữ minh tinh quá nửa đêm, lại ăn mặc như vậy chạy tới quán ăn bình dân này chứ?
Nhậm Tư Đồ mở một lon bia để ở trước mặt Tôn Dao. Tôn Dao đã cởi áo khoác, hiện giờ trên người là chiếc áo len màu trắng đơn giản, quần jean sáng màu phù hợp, trong nháy mắt đã không còn bộ dáng cồng kềnh vừa rồi nữa; khuôn mặt không trang điểm vẫn thực xinh đẹp. Tôn Dao cầm lon bia mà Nhậm Tư Đồ đưa qua, uống một hớp rồi nói: "Nói đi, hôm nay có chuyện gì mà lại tìm tớ ra ngoài."
"Không có." Nhậm Tư Đồ không mặn không nhạt trả lời.
Tôn Dao cầm menu của quán đồ nướng lên xem xét, lơ đãng hỏi: "Có phải liên quan tới chuyện tình yêu không?"
Động tác cầm lon bia của Nhậm Tư Đồ hơi chậm lại: "Cái gì mà tình yêu?"
"Tầm Tầm nói ". Nói đến đây, Tôn Dao cũng không tránh khỏi tò mò, đặt tờ menu xuống bàn, ung dung nhìn Nhậm Tư Đồ, "Vậy người đàn ông kia chân dài tới đâu mà Tầm Tầm lại gọi anh ta là chú chân dài?"
Nhậm Tư Đồ nhún vai một cái, không đáp lại, buồn bực uống tiếp. Thấy bộ dạng của cô trầm tư, Tôn Dao liền nhức đầu. Những suy nghĩ, tâm sự của bác sĩ tâm lý được che giấu quá kỹ, không để cho người ngoài nhìn ra một chút sơ hở nào. Nhưng Tôn Dao hiểu rõ cô như vậy, do dự một chút rồi mở miệng: "Hay là... chuyện của mẹ cậu sao?"
Vừa nói đến chuyện này, Nhậm Tư Đồ nặng nề thở dài, "Thôi đừng nói nữa! Phiền lắm."
Nhậm Tư Đồ giơ lon bia cầm trên tay cụng vào lon của Tôn Dao: "Uống!"
Phản ứng này của cô rõ ràng là không muốn để Tôn Dao tiếp tục hỏi nữa, Tôn Dao cũng lập tức phối hợp, mang tất cả nghi vấn vào trong lon bia, hậm hực mà uống.
Với những người không quen Nhậm Tư Đồ, chắc chắn sẽ không tin được tửu lượng của cô lại cao tới vậy. Lúc hai người chuẩn bị tính tiền rời đi thì Nhậm Tư Đồ vẫn còn rất tỉnh táo, hai má mới chỉ hồng hồng một chút, còn Tôn Dao lại say khướt nằm gục xuống bàn bất động. Nhậm Tư Đồ giúp Tôn Dao mặc áo khoác, dìu cô rời khỏi quán đồ nướng.
Ra tới bên ngoài, gió lạnh quét qua, Nhậm Tư Đồ hoàn toàn tỉnh táo. Tôn Dao thì đặt mông ngồi trên bậc thang dựa vào lan can, cúi đầu lầm bầm lầu bầu cái gì đó. Nhậm Tư Đồ đỗ xe ở ven đường, cô lấy chìa khóa xe ở trong túi xách, muốn đỡ Tôn Dao vào xe nghỉ ngơi. Tôn Dao lại thừa dịp cô không chú ý, đứng lên lảo đảo xuống đường đi về phía trước.
Nhậm Tư Đồ vội vàng đóng cửa xe đuổi theo.
Đột nhiên Tôn Dao tự động dừng lại, nói đúng hơn là dừng lại trước một chiếc xe hơi màu đen.
Nhậm Tư Đồ sửng sốt nhìn Tôn Dao ngông nghênh gõ vào cửa sổ xe một cái. Sau đó cửa sổ xe bên ghế lái hạ xuống, Tôn Dao lại khom người cùng tài xế nói chuyện!
Vẻ mặt Nhậm Tư Đồ tràn đầy nghi hoặc bước nhanh tới chỗ đó, khi đến gần mới nghe rõ, Tôn Dao không phải đang cùng tài xế kia nói chuyện phiếm, mà là đang cãi vã. Xem ra Tôn Dao thật sự say không nhẹ, sao lại tìm người lạ ở ngoài phố để gây gổ chứ?
Nhậm Tư Đồ không chậm trễ, nhanh chóng chạy tới, mà cô vừa mới đến bên cạnh Tôn Dao, đang chuẩn bị giơ tay lên vỗ vai Tôn Dao, lại nghe thấy cô ấy tức giận mắng tài xế kia: "Con mẹ nó ông về nói với Từ Kính! Chẳng lẽ không còn việc gì làm hay sao mà phải sai người đi theo giám sát tôi! Cút ngay!"
Vừa nghe thấy hai chữ "Từ Kính", tay của Nhậm Tư Đồ dừng khựng lại giữa không trung.
Tài xế kia chột dạ, nhưng vẫn một mực phủ nhận: "Cô gái này, tôi không hiểu cô đang nói cái gì cả."
Tôn Dao lúc này đã vươn hẳn nửa người vào trong buồng xe, một tay túm lấy cổ áo của tài xế, tay kia chỉ thẳng vào cửa sổ sát đất của quán đồ nướng cách đó không xa: "Tôi ngồi ở trong đó hai giờ, cái xe này cũng dừng ở đây chừng đó thời gian..."
Nhậm Tư Đồ nhất thời hoàn hồn, theo bản năng nhìn qua cửa sổ sát đất của quán đồ nướng. Lúc ngồi ở trong đó, tâm trạng cô không được tốt, thấy Tôn Dao cứ liên tục ngó ra ngoài cửa sổ, cô cũng không thực sự để ý, thì ra lúc ấy Tôn Dao là nhìn chiếc xe này...
Hiện tại, Tôn Dao vẫn còn cùng tài xế kia không ngừng giằng co: "Ông nói ông không biết Từ Kính sao? Được!" Tôn Dao lấy điện thoại di động ra bắt đầu ấn bàn phím. Có lẽ là vì tức giận cùng với đầu óc say đến choáng váng, ngón tay Tôn Dao run run rẩy rẩy, ấn tới ba lượt, rốt cuộc mới thành công ấn được dãy số kia. Sau đó trực tiếp nhét di động vào trong tay của người tài xế.
"Alo?" Đầu bên kia của di động truyền đến tiếng trả lời.
Sắc mặt tài xế nhất thời tái nhợt, cuống quít để điện thoại đến bên tai: "Từ thiếu..."
"..."
"Vâng" mặc dù đang nói qua điện thoại di động, tài xế vẫn kính cẩn lễ phép gật đầu.
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!