Chương 69: Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 1: ÔEdit + Beta: Chan + Yan

Thời Dẫn cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ chỉ ba giờ ba mươi phút. Lúc này bài thi hóa học đã được ba mươi phút, qua thời gian quy định rồi, học sinh có thể ra khỏi phòng thi sớm.

Thời Dẫn đậy nắp bút, nhanh nhẹn thu dọn đồ dùng học tập trên bàn. Cậu úp bài thi mới làm được một nửa xuống, xách balo để trên bục giảng ra khỏi phòng thi trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.

Thời Dẫn xuyên qua tòa nhà giảng dạy yên tĩnh đến cổng trường gọi một chiếc taxi.

"Bác tài cho cháu đến ga tàu nhé."

Chẳng bao lâu sau, Thời Dẫn đã đến ga rồi lên tàu cao tốc tới một thành phố khác. 

Bầu trời ở thành phố Tân âm u, không khí cũng ẩm ướt, cảm giác như sắp mưa một trận.

Thời Dẫn nhìn đồng hồ đeo tay, còn một tiếng nữa mới tới buổi gặp mặt "Về cùng én", giờ bắt xe vẫn còn dư dả thời gian. Thời Dẫn sờ túi bên sườn balo, không thấy điện thoại, cậu lại sờ bên còn lại, cũng không thấy.

"Không phải chứ…" Thời Dẫn vội cởi balo, lật hết balo vẫn không thấy điện thoại đâu.

Trời bắt đầu rả rích mưa. Trong balo Thời Dẫn chỉ có vở sửa bài và ghi chép ôn tập, ngoài ra chẳng còn một thứ gì hữu ích. Cậu không mang ví, chỉ mang mỗi điện thoại và thẻ căn cước, giờ thì điện thoại bị trộm mất rồi.

Mưa ngày càng mau. Hạt mưa nặng trĩu rơi từ bầu trời u ám. Thời Dẫn đi dọc con phố, bước chân nhanh dần. Cậu vẫn chưa tìm được chỗ trú mưa, chẳng mấy mà cơn mưa rào đã đổ xuống.

Thời Dẫn chạy vào một bốt điện thoại. Buồng điện thoại màu đỏ, là kiểu giống như bên nước ngoài ấy.

Tóc Thời Dẫn bị mưa xối ướt. Đôi giày thể thao màu sáng bị đất bẩn dính vào. Quần áo cũng ướt một mảng lớn. Cậu mặc một chiếc sweater màu vàng sáng, từ vai đến xương bả vai đều dính mưa, vải vóc ẩm ướt dính vào người.

Người Thời Dẫn nóng, quần áo ướt dán lên làn da nóng nực cảm giác thật mát mẻ. Cậu vẩy nước mưa trên tóc, lòng đầy phiền muộn.

Kiểu này chắc chắn không thể vào buổi gặp mặt rồi. Không có điện thoại, cậu khỏi có vé vào cửa luôn. Chưa nói đến buổi gặp mặt, ngay cả việc về nhà cũng thành vấn đề với cậu đây.

Ngày mưa, đường phố bỗng vắng vẻ hẳn, người qua đường chẳng có bao nhiêu. Thời Dẫn ngó ra ngoài liên tục, mãi mới thấy một bóng người cách đó không xa.

Dáng người đó cao lớn, tay cầm một chiếc ô trong suốt, đeo khẩu trang, tóc trên trán che khuất mắt, không nhìn rõ mặt.

"Chú gì ơi!" Thời Dẫn gọi người đó.

Người ấy dừng bước, nghiêng đầu nhìn sang bốt điện thoại.

Sắc trời âm u, ánh đèn vàng mờ nhạt sáng lên trong bốt điện thoại khiến Thời Dẫn mặc chiếc áo vàng sáng trong ngày mưa tối tăm trở nên bắt mắt vô cùng.

"Chú," Thời Dẫn chạy ra ngoài một chút, bị mưa tạt vào mặt nên lại tụt vào trong. Cậu giơ tay lau nước mưa dính trên mi, trông có vẻ khá thê thảm: "Chú có thể cho cháu mượn điện thoại một lát không ạ? Cháu mới mất điện thoại, cháu mượn gọi cho bạn một cuộc."

Người ấy đứng trước mặt Thời Dẫn nhìn cậu một chốc, cuối cùng mới mở miệng thốt ra một giọng nói trầm: "Năm nay tôi hai lăm tuổi."

Thời Dẫn sửng sốt nhận ra mình gọi người ta già rồi, người ta còn đang bày tỏ không hài lòng kìa. Tai cậu bỗng chốc đỏ lên, đổi giọng ngay: "Anh, anh trai…"

"Anh trai, em có thể mượn điện thoại anh không ạ?"

Đối phương lấy điện thoại ra, mở khóa, song bảo: "Đọc số."

Ban đầu Thời Dẫn định gọi cầu cứu bạn nhưng giờ mới nhớ ra cậu nhớ mỗi số mẹ mình. Cậu bất lực chỉ còn cách đọc số mẹ.

Điện thoại kết nối, đối phương đưa điện thoại vào tay Thời Dẫn rồi che ô đứng đợi bên ngoài bốt điện thoại.

Tiếng mưa rào rào, tiếng nói trong trẻo của thiếu niên bị tiếng mưa át mất.

"Alo, mẹ…"

"Tiểu Dẫn, con đi đâu?! Sao không nghe điện thoại? Chủ nhiệm lớp con bảo con chưa thi xong môn hóa đã đi mất rồi, con đi đâu thế?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!