Chương 68: (Hoàn chính văn)

Quy mô đêm từ thiện lần này thuộc top đầu. Rất hoành tráng và mọi thứ đều tiến hành rất trật tự, đâu ra đó. Lúc ra khỏi xe, Thời Dẫn bị ánh đèn flash lóe lên làm chói mắt. Cánh phóng viên đã nhốn nháo vây đầy quanh cửa tòa nhà Áo Văn. Nhưng vì có hai hàng bảo vệ duy trì trật tự nên phóng viên không thể tiếp cận khách mời.

Thời Dẫn chưa từng trải qua cảnh tượng này nên cứ bám sát sau ba cậu vào trong.

Trong hội trường cũng có phóng viên, nhưng có vẻ phải có giấy tờ đặc biệt mới có thể vào trong quay chụp, lấy tin tức. Thời Dẫn thấy trên cổ họ đều đeo loại thẻ giống nhau.

Vừa vào trong chưa được bao lâu, ba Thời Dẫn đã được một người nam mặc suit đi giày da đến mời tới chỗ ba Dụ Duy Giang gặp gỡ. Vậy là Thời Dẫn bị bỏ lại một bên.

Ban đầu có rất nhiều phóng viên vây quanh cậu chụp ảnh đặt câu hỏi. Thái độ của bọn họ không quá vồ vập, người này hỏi xong mới đến người khác, không dồn dập vào một lúc. Nhưng mật độ quá dày, Thời Dẫn căn bản không có thời gian suy nghĩ cẩn thận. Hơn nữa, ánh đèn flash thật sự làm cậu đau mắt.

Ngay lúc Thời Dẫn sắp không kiểm soát được biểu cảm sắp nhíu mày thì cánh phóng viên bỗng bỏ qua cậu, ào ào chạy ra cửa như ong vỡ tổ.

Thời Dẫn ngẩng lên. Cậu thấy Dụ Duy Giang bước vào hội trường trong ánh mắt của biết bao người. Anh mặc một bộ suit đen kiểu dáng trang trọng, vóc dáng cao lớn, đứng thẳng tắp giữa đám đông.

Dụ Duy Giang đáp lại mấy vấn đề một cách đơn giản và thoải mái, dường như đã quen với quy trình của những sự kiện lớn thế này. Anh ngẩng lên, quét tìm một vòng. Tầm mắt dừng lại trên người Thời Dẫn, ánh mắt hai người chạm nhau.

Sau đó, Thời Dẫn thấy Dụ Duy Giang bước về phía mình một cách vững vàng, theo sau là rất nhiều phóng viên.

Cùng đi về phía Thời Dẫn giống Dụ Duy Giang còn có ba Thời Dẫn và ba Dụ Duy Giang. Hai người họ đến trước Dụ Duy Giang một bước. Thời Dẫn cúi người, lễ phép chào ba Dụ một tiếng: "Chú."

Ba Dụ sửa lại: "Dụ Duy Giang hơn tuổi cháu nhiều, cháu phải gọi là bác."

Thời Dẫn sửa ngay: "Bác."

Cậu hơi căng thẳng, ngẩng đầu nhìn Dụ Duy Giang đã đến, rồi mau chóng dời mắt đi.

"Các vị, chụp một tấm nhé." Giọng phóng viên mơ hồ truyền tới tai mọi người.

Dụ Duy Giang giơ tay định kéo Thời Dẫn đến bên cạnh.

Thời Dẫn vẫn tâm thần không yên, không nghe rõ phóng viên nói gì. Cậu thấy Dụ Duy Giang chìa tay tới, tưởng là anh muốn bắt tay mình nên mới ngu ngu chìa tay ra bắt tay anh, còn lắc lắc rồi nở nụ cười lúng túng, khách sáo với anh.

Mọi người đều phì cười, ngay cả Dụ Duy Giang cũng không nhịn được nhìn cậu cười.

Tai Thời Dẫn đỏ lên, vội thả tay, hoảng hốt nhìn sang Dụ Duy Giang: "Sao, sao vậy?"

"Sao em căng thẳng thế?" Dụ Duy Giang thầm thì với Thời Dẫn ngay trước mặt rất nhiều người.

Thời Dẫn còn chưa kịp nói gì đã bị ba Thời trợn trắng mắt kéo về phía mình.

"Chụp một tấm nhé, mọi người xin hãy giữ nụ cười." Phóng viên nói to.

Hai nhân vật chính của sự kiện chia ra ai đứng cạnh ba người ấy. Một người gượng gạo nặn ra một nụ cười không được đẹp lắm. Một người thì khóe miệng nằm ngang, chẳng thấy có chút ý cười nào.

Khoảng cách của hai người rất xa, chỉ nhìn biểu cảm thì không thấy một chút dấu vết yêu đương nào, cứ như bị ai ép duyên không bằng.

Biểu hiện tiếp theo của Dụ Duy Giang càng thêm minh chứng việc anh chẳng có chút tình cảm nào với cậu người yêu công khai này. Phóng viên mưu đồ bắt được một vài hành vi thân mật của đôi này, ai ngờ nhận ra bọn họ hoàn toàn không hề giao lưu.

Rất nhiều quan chức có tiếng chào Dụ Duy Giang. Dụ Duy Giang bận xã giao, không có cơ hội nói chuyện với Thời Dẫn, Đến khi anh tiếp hết mọi người thì Thời Dẫn đã mất dạng rồi.

Tầng cao nhất tòa nhà Áo Văn Bắc thành, trong phòng nghỉ của khách VIP cao cấp, Thời Dẫn đang nghiêm túc chịu nỗi hoảng hốt không rõ ràng.

Ba Dụ Duy Giang ngồi đối diện với Thời Dẫn, thong thả pha một ấm trà. Ông rót cho Thời Dẫn một chén, tay giơ đến trước mặt cậu.

"Uống rượu nãy rồi giờ uống trà, giải rượu."

Thời Dẫn vội nhận lấy: "Cảm ơn bác ạ."

Thời Dẫn cúi đầu nhấp một ngụm, ôm chén trà trong tay. Cậu ngước lên nhìn ba Dụ, sau đó vội rời mắt đi ngay, chuyển hướng xuống mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!