Thời Dẫn ngồi xuống đầu giường, cầm cốc sữa lên uống. Chất lỏng ấm áp rót xuống bụng nhất thời làm cơn đau dạ dày dịu đi. Thời Dẫn l**m sữa bên mép, hỏi Dụ Duy Giang: "Anh nói gì với ba em thế? Sao ba em chịu đồng ý?"
Thời Dẫn thấy mình như đang nằm mơ, cứ cảm giác tất cả những gì thấy vừa rồi đều là cảnh trong mộng, chờ khi cậu tỉnh lại, thứ đang đợi cậu vẫn là hiện thực khiến người lo sợ.
"Cũng không nói gì." Dụ Duy Giang bảo, "Ba em rất yêu em."
Mặt Thời Dẫn trong bức ảnh kia quá rõ ràng, việc cậu hôn một chàng trai khác cũng là sự thật không thể chối cãi. Bất kể Dụ Duy Giang đáp lại thế nào thì Thời Dẫn vẫn sẽ chịu tiếng xấu không đáng có. Đằng nào cũng phải chịu áp lực dư luận, cách tốt nhất tất nhiên là công khai quan hệ của Thời Dẫn và Dụ Duy Giang.
Hai chàng trai đang giai đoạn yêu đương chẳng vi phạm bất kì đạo đức lẽ phải nào.
Dụ Duy Giang giải thích rõ ràng lợi và hại với ba Thời. Để giảm tổn thương cho Thời Dẫn xuống mức thấp nhất, ba Thời Dẫn chỉ có thể chấp nhận đề nghị của Dụ Duy Giang.
Hơn nữa, có vẻ ba Thời không ngờ Dụ Duy Giang sẽ chọn phương án giải quyết bất lợi cho mình nhất nên ngoài do dự còn mang cả hoài nghi, mãi cho tới khi Dụ Duy Giang đưa ra mong muốn kết hôn với Thời Dẫn.
"Cưới á…?" Thời Dẫn sặc.
"Chúng ta có thể ra nước ngoài nhận giấy đăng kí."
Thời Dẫn đặt ly xuống, có phần mờ mịt.
Mỗi một bước đi của Dụ Duy Giang đều nằm trong tính toán của anh. Kể cả khi quan hệ của Dụ Duy Giang và Thời Dẫn bất ngờ bị bại lộ anh vẫn có thể ứng đối đâu ra đấy.
"Như vậy được thật ư?" Thời Dẫn sờ sờ cái cốc, tự hỏi đầy nghi ngờ.
Giọng Dụ Duy Giang rất kiên định: "Thời Dẫn, đây là sự lựa chọn tốt nhất." Anh dừng một chút, rồi lại bổ sung: "Nếu em không muốn công khai, anh có thể tôn trọng ý kiến của em."
Dụ Duy Giang hiểu rõ cách thúc đẩy không chừa lối thoát cho Thời Dẫn. Thời Dẫn không có cách nào giải quyết, cũng biết Dụ Duy Giang không vui vì mình do dự.
"Em muốn công khai," Thời Dẫn bảo, "Anh đừng giận."
Thời Dẫn không phải một người khiêm tốn. Cậu không muốn chỉ có thể là oán nam lặng lẽ núp sau lưng Dụ Duy Giang, trừ hối hận ra thì chẳng làm được gì.
Cậu không hề rộng lòng độ lượng như thế nên đêm qua mới trằn trọc cả đêm vì sợ Dụ Duy Giang đáp lại.
Thật ra Thời Dẫn rất sợ Dụ Duy Giang sẽ công khai phủi sạch quan hệ của hai người, kể cả là để ứng phó quần chúng tạm thời, cậu cũng sẽ cảm thấy khó chịu.
Nếu không vì lo ảnh hưởng con đường sự nghiệp của Dụ Duy Giang thì hôm cậu và Dụ Duy Giang xác nhận quan hệ cậu đã lập tức khoe khoang với cả thế thới: Cậu có một anh bạn trai, tên là Dụ Duy Giang.
Bây giờ cậu càng không muốn nói dối.
"Em thật sự rất muốn công khai." Thời Dẫn trả lời rất thành thật, "Dụ Duy Giang, em rất rất thích anh. Em muốn tất cả mọi người biết anh là người yêu em."
Dụ Duy Giang ừ một tiếng, lẳng lặng mỉm cười.
Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm thấy Thời Dẫn đã trở về dáng vẻ trước kia. Sau khi Thời Dẫn và anh quen nhau, cậu như mất đi điều đó, hình như bây giờ lại trở lại rồi.
Dụ Duy Giang mong cậu sẽ mãi như vậy, luôn ngập tràn tự tin, luôn đong đầy kiêu hãnh.
"Có lẽ mấy ngày tới mẹ anh sẽ tìm đủ cách liên lạc với em, em đừng để ý." Dụ Duy Giang bảo Thời Dẫn, "Chuyện của anh không liên quan gì tới bà ấy."
"Còn ba anh thì sao?"
"Có lẽ ông ấy biết đến em từ lâu rồi." Bằng hiểu biết của Dụ Duy Giang về ba anh, chắc chắn ba anh vẫn sẽ chú ý mọi hoạt động của anh.
Điều tra người bên cạnh Dụ Duy Giang chỉ là chuyện động khẩu một cái của ba anh thôi. Có lẽ ba Dụ ngay từ đầu đã nhắm một mắt mở một mắt với sự tồn tại của Thời Dẫn. Lúc hủy hôn với Cố Quân Thanh ông đã thử thăm dò Dụ Duy Giang rồi, chỉ là không nói toạc ra.
Thời Dẫn vẫn không yên lòng: "Ông ấy… có thể chấp nhận không?"
"Báo chí ầm ầm lên hết rồi, ông ấy không thể không chấp nhận." Dụ Duy Giang bình tĩnh bảo, "Bất kể anh đáp lại thế nào thì trong bắt ba anh vẫn là một sự bê bối."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!