Chương 6: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cảnh quay ngoài trời có nhân viên quản lý trật tự nhằm tránh cho việc người ngoài quấy rầy các diễn viên ghi hình. Thời Dẫn ăn xong, giờ đang đứng bên ngoài nhìn từ xa, thấy Dụ Duy Giang khoác áo da, cưỡi mô tô, xem như không uổng công đi một chuyến.

Hình tượng nhân vật Chu Đình khác xa so với bản thân Dụ Duy Giang, Thời Dẫn rất mong chờ diễn xuất của anh trong bộ phim này.

Thời tiết tháng chín, cái nóng cuối hè còn chưa vơi đi. Dụ Duy Giang mặc áo khoác da cả ngày, bên trong là một chiếc áo thun bó màu đen ướt đẫm mồ hôi, cổ áo và sau lưng lấm tấm những vệt muối trắng.

Mười giờ mới xong việc, đêm đã khuya, Dụ Duy Giang và Hình Kiêu quay lại khách sạn.

Dụ Duy Giang tắm xong thì nhận được cuộc gọi đường dài của ông nội anh. Ông cụ gọi video tới.

Bên Anh đang là ban ngày, Dụ Duy Giang gác điện thoại lên bàn, vừa lau tóc vừa trò chuyện với ông cụ.

"Bên con gần mười hai giờ rồi phải không, trễ thế này mới xong việc." Bên chân ông là chú chó Ngao Ý anh mới nhận nuôi cho ông. Mới hơn một tháng thôi mà cún con đã to vổng lên rồi.

Chó Ngao Ý

"Đoàn phim đang gấp rút tiến độ, thời gian quay phim chỉ có hai tháng."

Ông cụ xoa đầu Ngao Ý, giọng nói ôn tồn: "Ra vậy."

"Ông…"

"Ông không nhiều lời với con không con lại chê ông lải nhải." Ánh mắt ông cụ đảo qua cổ tay trống trơn của Dụ Duy Giang, "Đồng hồ ông tặng đâu?"

"Nãy con tắm nên tháo ra." Dụ Duy Giang bỏ khăn sang một bên, "Ông, con có chuyện cần thương lượng."

"Sao vậy?"

"Cái đồng hồ này con nhận nhưng bình thường sẽ không đeo."

Ông cụ nhíu mày: "Con không thích à?"

"Thích chứ." Chiếc đồng hồ Celestial Moon Age kia là quà sinh nhật ông cụ tặng Dụ Duy Giang cách đây không lâu, "Ba con bảo hành động kín tiếng một chút."

Sắc mặt ông cụ thay đổi, không hài lòng bảo: "Cần con kín tiếng làm gì? Sa vào đống bùn kia con chịu khổ chứ được cái gì tốt, rặt một đám người xấu xí hiểm độc, ban đầu con không nên đi đóng phim mới đúng!"

Suốt hai năm trời, không phải ông cụ không biết tình hình sau khi Dụ Duy Giang vào showbiz thế nào.

Sau đó ông cụ không nói thêm gì nữa, chốc lát, ông nhấc chén trà lên nhấp một hớp, trầm giọng bảo: "Đồng hồ ông tặng cứ đeo, không cần nghe mấy lời vớ vẩn của ba con, đường đường một đại gia, bắt con giả nghèo giả khổ làm gì. Ông tắt đây, con nghỉ ngơi đi."

Nói tắt là tắt, màn hình lập tức đen sì, Dụ Duy Giang còn chưa kịp nói câu "ngủ ngon".

Chủ nhật, một ngày nắng đẹp, mới sáng sớm nhóm chung khoa ngoại ngữ lại bùng nổ.

[Có đoàn phim tới trường chúng ta quay!]

[Thật đó, tui thấy rồi, toà 8 bị rào lại, còn đỗ mấy cái xe to lắm.]

[[Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh]]

[Ô vãi, đây là Lương Tử Hưng???]

[Mẹ ơi, con xỉu]

[ Không ở trường, tui khóc cạn nước mắt trên tàu điện ngầm]

[Đậu má, đỉnh, tui phải báo cho chị em tui]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!