Hai người đều lặng yên. Dụ Duy Giang dỏng tai nghe ngóng, bên ngoài hình như không còn âm thanh nào nữa. Chắc là hai người kia chú ý tới động tĩnh bên phòng bọn anh nên dừng hành vi thân mật hoang đường này lại. Hoặc là giống như mệnh lệnh của Thời Tri Liên, chuyển tới phòng hắn.
"Sao vậy?" Thời Dẫn không hiểu sao vừa nãy Dụ Duy Giang phải che miệng cậu lại.
Dụ Duy Giang không muốn can thiệp vào chuyện riêng của Thời Tri Liên và Nguyên Dập nên nửa đùa nửa thật: "Bị em làm giật mình, phản xạ có điều kiện."
"Anh… đi đâu thế?"
"Đi vệ sinh."
"Phòng mình có nhà vệ sinh mà."
Dụ Duy Giang khựng lại giây lát như vừa nhớ ra, anh bảo: "Quên mất."
"Ò…" Thời Dẫn cũng muốn đi vệ sinh, vừa mở mắt đã thấy Dụ Duy Giang đứng lặng ở cửa không động đậy, "Anh vừa nhìn gì đấy?"
Dụ Duy Giang không ngờ mạch suy nghĩ của Thời Dẫn vẫn rất rõ ràng, nhất thời chưa nghĩ ra phải đáp lại thế nào. Chẳng lẽ lại bảo chú nhỏ cậu và bạn tốt cậu làm chuyện này chuyện kia. Anh sợ Thời Dẫn xỉu mất.
"Không nhìn gì." Dụ Duy Giang chỉ có thể kiên định phủ nhận.
Thời Dẫn chăm chú nhìn anh giây lát, bảo: "Được rồi."
Dụ Duy Giang đoán Thời Dẫn chắc chắn đã biết anh có điều giấu diếm rồi. Thời Dẫn thông minh vậy, cũng rất để ý cảm nhận của người khác, Dụ Duy Giang không nói, cậu sẽ không truy hỏi không thôi.
Dụ Duy Giang không nghĩ ra giải thích sao cho tốt, thế nên kéo Thời Dẫn tới bên cạnh, cúi đầu lại muốn hôn lên trán cậu.
Thời Dẫn không vì Dụ Duy Giang giữ kín bưng mà không vui. Nhưng cậu vì nụ hôn của anh mà hoảng loạn, do dự lại cẩn thận tránh đi.
"Đừng như vậy." Thời Dẫn lại nói một lần. Câu này dường như không phải nói Dụ Duy Giang nghe mà là để cảnh báo chính bản thân cậu.
Dụ Duy Giang không hôn được Thời Dẫn, im lặng một chốc, song bảo: "Em không thích thì thôi vậy." Anh quay về hướng nhà vệ sinh, để lại mình Thời Dẫn đứng yên tại chỗ.
Một đêm im lặng, Thời Dẫn không ngủ được. Trời tang tảng sáng cơn buồn ngủ mới ập đến, sau đó ngủ mê mệt. Năm cái báo thức đã đặt cũng không thể gọi người dậy. Cuối cùng vẫn là Dụ Duy Giang phải leo lên giường cậu mò điện thoại dưới gối tắt báo thức đi.
Dụ Duy Giang quỳ một chân bên mép giường. Ngón tay gạt những sợi tóc tán loạn bên mặt cậu đi, đầu mũi Thời Dẫn vểnh vểnh, bọng mắt hơi thâm, môi cũng có vẻ khô.
Mẹ Thời dậy rất sớm, giờ đã chuẩn bị bữa sáng trong bếp rồi.
Dụ Duy Giang đánh răng rửa mặt xong, mặt mày sảng khoái ra khỏi phòng.
"Ôi, cháu dậy sớm vậy." Mẹ Thời mang cháo nấu xong ra bàn ăn, "Sao không ngủ thêm."
"Cháu phải về đoàn phim sớm, chào buổi sáng cô."
"Chào buổi sáng," Mẹ Thời cười, "Tiểu Dẫn vẫn đang ngủ à? Nó từ bé đã thích nằm ườn trên giường rồi."
Dụ Duy Giang bảo: "Vâng, vẫn đang ngủ." Anh nhìn hướng sô pha. Chỗ đó vẫn giữ nguyên hiện trạng, không có chút dấu vết h**n ** nào để lại, chỉ có một chiếc cốc sứ trắng đổ trên bàn trà.
Vốn định bảy giờ xuất phát về đoàn phim nhưng Dụ Duy Giang kéo dài thêm một chút, đợi tới bảy giờ mới gọi Thời Dẫn dậy.
Thời Tri Liên dậy sớm hơn Thời Dẫn. Bọn họ ăn gần xong rồi Thời Dẫn mới đánh răng rửa mặt xong ra khỏi phòng.
"Em dậy muộn." Thời Dẫn hơi có lỗi ngó Dụ Duy Giang, sau đó ngồi xuống cắn một cái bánh bao thịt.
"Không sao."
Thời Dẫn cắn bánh bao nhìn sang Thời Tri Liên, khó hiểu: "Chú nhỏ, môi chú sao thế?"
Thời Tri Liên nghiêng người nhìn laptop, tay gõ trên bàn phím, chẳng buồn ngẩng lên: "Nhiệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!