Chương 48: (Vô Đề)

Mẹ Thời nhét cho Nguyên Dập mấy chai rượu ngon.

"Cô, đây là…" Nguyên Dập bối rối nhìn rượu mẹ Thời đưa.

"Tri Liên mang tới mấy chai, cô lấy chỗ nó. Cô thấy cháu thích uống." Mẹ Thời nhét cả rượu lẫn túi đựng vào tay Nguyên Dập, "Cầm nè."

Nguyên Dập cười, mặt đỏ lên do rượu vào: "Thế này không hay lắm."

"Không sao đâu, Tri Liên biết mà."

Nguyên Dập nghĩ thầm hắn mà biết lại càng không thể nhận.

Nguyên Dập từ chối: "Cảm ơn cô nhưng thế này cháu ngại lắm, cô cầm về đi ạ."

Mẹ Thời kiên trì: "Cháu cứ cầm đi. Chỗ nó có nhiều lắm, không cần ngại đâu."

Đưa qua đẩy lại, Nguyên Dập không nói lại mẹ Thời đành phải nhận, cùng lắm thì hôm sau chuyển đủ tiền trả Thời Tri Liên là được.

Thật ra Nguyên Dập không tiếc gì số tiền này, dẫu sao cũng toàn rượu ngon. Nguyên Dập mê rượu. Sau khi ôm rượu về phòng, y lấy đại một chiếc ly trong tủ ra rót mấy ly, một mình phẩm rượu.

Y chuyển hết tiền trong wechat cho Thời Dẫn để cậu giúp chuyển cho Thời Tri Liên, còn bảo số còn lại sau trả từ từ.

Đêm đã muộn, Thời Dẫn tắm táp xong xuôi trong phòng tắm trong phòng. Lúc ra cậu thấy Dụ Duy Giang đang nằm xem điện thoại, ngón tay chậm rãi lướt màn hình, rất tập trung.

Thời Dẫn thay quần áo mới mẹ cậu mang tới, cùng kiểu với cái Dụ Duy Giang đang mặc trên người, mặc xong thấy giống đồ đôi một cách quái dị.

Tâm tư Thời Dẫn như đi vào cõi mơ một giây, lắc lắc đầu, bị chính cảm tưởng của mình làm cho thẹn.

Thời Dẫn lặng lẽ đi về giường mình. Dụ Duy Giang ngẩng đầu lên, ánh mắt chuyển hướng cậu.

Quần áo cùng kiểu dáng, cùng kích thước mặc trên người Thời Dẫn lại có vẻ rộng hơn nhiều. Cậu mặc quần đùi thể thao dài trên gối lộ ra hai chân gầy gầy.

Chân Thời Dẫn không phải kiểu gầy yếu như que củi nhưng rất trắng. Có lẽ do tắm nước nóng nên hai đầu gối hơi đỏ.

Thời Dẫn nhận ra Dụ Duy Giang đang nhìn mình. Cậu lật chăn chui tọt vào, chỉ còn hiện ra cái đầu, tóc tai lộn xộn trải trên gối.

"Mai mấy giờ chúng ta dậy?" Thời Dẫn quay sang hỏi Dụ Duy Giang, tiếng nói ngạt trong chăn.

"Sáu giờ."

Thời Dẫn ai oán "ôi" một tiếng: "… Sao mà sớm thế."

"Ở đây là nội thành, đi về phải mất hơn một tiếng."

Cũng đúng, đi muộn là Trương Tiệp lại phun châu nhả ngọc.

Thời Dẫn loạt xoạt trong chăn lần tìm điện thoại, "Vậy em đặt báo thức, năm cái chắc đủ rồi."

Dụ Duy Giang bật cười khẽ.

"Muốn ngủ chưa?" Dụ Duy Giang hỏi.

Thời Dẫn ừm một tiếng, trở mình quay lưng lại với Dụ Duy Giang, "Muốn ngủ rồi."

Dụ Duy Giang tắt đèn lớn, sau đó lại tắt đèn ngủ.

Một phút sau, Thời Dẫn trở mình khe khẽ, lần nữa quay về hướng Dụ Duy Giang. Cậu lấy chăn che hết nửa mặt, mở to đôi mắt sáng ngời như nai con lẳng lặng nhìn người nằm trên giường lúc lâu.

Hiệu quả cách âm của căn phòng này có vẻ rất tốt, ngoại trừ tiếng hít thở nhẹ nhàng nho nhỏ, Thời Dẫn không nghe được bất kì tiếng động nào khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!