Chương 47: (Vô Đề)

Lúc về, Dụ Duy Giang hỏi Thời Dẫn muốn quà gì. Thời Dẫn lắc đầu: "Anh mua bánh cho em rồi mà."

"Cái khác thì sao?"

"Em không cần đâu." Cậu cong môi, "Em thích cái bánh lần trước lắm."

Dụ Duy Giang thôi, "ừm" một tiếng không tiếp tục hỏi nữa.

Hồi lâu sau, Dụ Duy Giang hỏi: "Năm nay là sinh nhật bao nhiêu tuổi?"

"21."

Dụ Duy Giang nghĩ thầm trẻ thật. Anh bảo: "Sinh nhật vui vẻ."

Thời Dẫn đáp: "Cảm ơn."

Buổi tối, Dụ Duy Giang xong việc muộn hơn Thời Dẫn một chút. Thời Dẫn tới căn hộ khách sạn mẹ Thời đặt trước.

Nguyên Dập cũng ở Khánh Thị nên Thời Dẫn gọi y qua cùng luôn nhưng không nhắc gì đến chuyện sinh nhật, đến nỗi Nguyên Dập đến mà hai tay trống trơn. Y trách Thời Dẫn không nói sớm, sau đó Nguyên Dập chuyển luôn cho Thời Dẫn tiền lì xì mừng sinh nhật.

Nguyên Dập mà cởi bỏ thân phận làm công cũng là một chàng trai thành phố đẹp trai rạng rỡ lắm. Y đeo kính áp tròng lên, tạo kiểu sơ qua mái đầu, quần áo cũng chú trọng để ý. Tuy đã qua đầu ba nhưng trông vẫn rất trẻ trung, là kiểu anh đẹp trai càng nhìn càng hợp mắt.

Chẳng bao lâu sau Dụ Duy Giang cũng đến, là Thời Dẫn mở cửa cho anh.

Dụ Duy Giang đứng bên ngoài, quanh thân như bị bọc trong một lớp khí nóng mang theo hơi thở mệt mỏi phong trần. Anh xong việc muộn nên qua thẳng từ phim trường, quần áo còn chưa thay.

Trong phòng mở điều hoà, mát rười rượi. Thời Dẫn vội tránh đường cho anh vào phòng.

Phòng bếp là kiểu mở. Mẹ Thời ngẩng đầu thấy Dụ Duy Giang, bà tạm ngừng việc trong tay ra ngoài bảo: "Sao trông mệt mỏi thế này, đi tắm một cái trước đi. Cô có mang cho Thời Dẫn mấy bộ quần áo mới. Nếu cháu không để ý thì mặc của nó nhé?"

"Mẹ, anh ấy mặc sao được quần áo của con."

Mẹ Thời đi về hướng phòng ngủ, "Có một bộ rộng lắm, chắc là vừa đấy."

Thực ra thì chiếc áo phông phong cách bạn trai rộng rãi này mặc trên người Dụ Duy Giang bỗng hoá áo bó. Vải vóc dán trên người Dụ Duy Giang phác họa đường cong cơ bắp rõ ràng.

Dù áo phông là mới nhưng trên đó vẫn toả mùi mật ong ấm áp. Mùi trên người Thời Dẫn cũng là mùi này.

Dụ Duy Giang đoán có lẽ cả tủ quần áo của Thời Dẫn đều mang mùi mật ong.

Đồ của Thời Dẫn thiên về phong cách học sinh, sinh viên, hơn nữa không đúng kích cỡ nên mặc trên người Dụ Duy Giang có vẻ không hợp. Thời Dẫn không khỏi nhớ tới mấy tấm ảnh Dụ Duy Giang thời đại học trong điện thoại Chu Đình Ngộ. Dụ Duy Giang trong ảnh mang theo hơi thở tuổi trẻ, gầy gầy, ánh mắt lạnh nhạt mà trong trẻo, vóc dáng cũng không rắn rỏi như bây giờ. Anh của lúc ấy mà mặc bộ này chắc chắn sẽ rất hợp.

Nhân lúc Dụ Duy Giang không chú ý, Thời Dẫn nhìn trộm anh mấy lần.

Dụ Duy Giang vào bếp giúp mẹ Thời. Mẹ Thời cười bảo: "Cháu mặc bộ này đẹp lắm."

Dụ Duy Giang ăn ngay nói thật: "Hơi chật một chút."

Anh giúp mẹ Thời sơ chế nguyên liệu, động tác vô cùng nhanh nhẹn. Mẹ Thời khen anh biết việc, còn bảo Thời Dẫn là nhãi phế vật chỉ giỏi tài lanh.

"Mẹ," Thời Dẫn ngồi trên sô pha nghịch điện thoại, nghe cuộc trò chuyện trong bếp truyền ra rõ mồm một, "Xin đừng dìm nhau, cảm ơn."

Mẹ Thời cong mắt cười thật lâu.

Món ăn lên hết rồi, bốn người ngồi xuống bàn ăn. Thời Dẫn hỏi mẹ Thời: "Sao chú nhỏ còn chưa tới?"

Nguyên Dập nghẹn: "Anh ta cũng tới?"

"Đúng vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!