Chương 45: (Vô Đề)

Dụ Duy Giang lái xe Chu Minh lượn vòng vòng trong phố thương mại gần đấy, mãi mới tìm được một tiệm bánh ngọt chưa đóng cửa. Anh vào tiệm chọn một hồi. Mặc dù không biết Thời Dẫn thích bánh kem vị gì nhưng vì muốn tạo cho cậu một bất ngờ nho nhỏ nên anh không chủ động hỏi cậu, thế là cứ đắn đo một lúc.

Dụ Duy Giang hỏi nhân viên cửa hàng loại bánh nào ngọt một chút, tốt nhất là có thêm nhiều hoa quả. Nhân viên bảo độ ngọt tương tự nhau, nếu thích hoa quả có thể chọn bánh thập cẩm.

Dụ Duy Giang cảm thấy bánh có một đống hoa quả trộn với nhau khó ăn lắm, thế nên anh hỏi nhân viên: "Có vị nho không?"

Nhân viên lắc đầu: "Không có thưa quý khách."

Cuối cùng Dụ Duy Giang chọn một chiếc bánh kem lạnh vị dâu tây. Bánh nhỏ nhưng xinh xắn, phù hợp cho hai đến ba người ăn. Trên mặt điểm xuyết rất nhiều dâu tây, đến cả kem cũng một màu hồng phấn.

Chu Minh đứng sau lưng Dụ Duy Giang, kiên nhẫn chờ anh. Y thấy anh chọn tới chọn lui cuối cùng cũng chọn được một cái vừa lòng.

Tâm trạng Chu Minh có chút vi diệu.

Y chắc chắn không động nổi người tên Dụ Duy Giang này, có thích nữa cũng chỉ có thể mơ tưởng trong lòng, trừ khi Dụ Duy Giang cũng có chung ý nghĩ với y.

Nhưng xem tình hình trước mắt, Chu Minh không thể không nghi ngờ Dụ Duy Giang bị tình yêu quật rồi.

Chu Minh khinh bỉ chửi thầm, ngầm mắng đối phương là thứ công chúa õng ẹo mới thích thứ đồ ngọt phát ngấy này. Còn nghĩ, thế mà Dụ Duy Giang lại thích kiểu thế.

Dụ Duy Giang không nói một lời, nhận bánh kem nhân viên tiệm đóng gói xong là đi thẳng ra ngoài.

Chu Minh chậm rì rì theo sau anh.

"Yêu đương rồi à?" Chu Minh bâng quơ hỏi một câu.

Dụ Duy Giang không một tiếng trả lời.

Không trả lời tức là thừa nhận. Chu Minh bỗng thấy hết hứng, thì ra y chỉ là cái công cụ mà lợi dụng. Y thấy hơi khó chịu, cay nghiệt bảo: "Khẩu vị tục thế à?"

Dụ Duy Giang quay lại: "Sao?"

"Thích loại đó?" Mày Chu Minh nhướng nhẹ, song hạ mắt liếc bánh kem trong tay Dụ Duy Giang.

"Loại nào." Dụ Duy Giang lạnh mặt nhưng vẫn giữ đúng mực.

Sự giáo dưỡng từ trong xương hình thành nên tính cách Dụ Duy Giang. Anh chính là như vậy, rất hiếm khi sinh oán giận trong lòng và cũng không dễ dàng nổi nóng với người khác ngay cả khi đối phương từng hại anh.

"Giận rồi à?" Chu Minh từng bước tới trước mặt Dụ Duy Giang.

"Anh xem trọng bản thân quá."

"Đừng nói vậy. Dù gì chúng ta vẫn còn có thù mà, dù gì tôi cũng vẫn có hứng thú với cậu mà."

Chu Minh cởi cúc áo sơ mi thứ hai, ngón tay kéo mở cổ áo, nghiêng đầu đi lộ ra vết sẹo mảnh dài bên sườn cổ cho Dụ Duy Giang nhìn.

"Thấy chưa?" Chu Minh vạch cổ áo ra rất rộng, làm lộ cả một mảng da thịt và xương quai xanh nhô lên, "Đây là kiệt tác của cậu đấy, Duy Giang."

Chu Minh nhìn thẳng Dụ Duy Giang, mặc cho cổ áo sơ mi lệch ở một bên. Ánh mắt y nhìn Dụ Duy Giang ẩn chứa trăng hoa. Giọng điệu cũng chẳng phải trách cứ mà còn có phần mờ ám.

Chu Minh tỏ vẻ vô tội, hiền lành, ngây thơ, đảo khách thành chủ, cứ như lúc trước là Dụ Duy Giang làm điều chi khốn nạn lắm.

Nghĩ lại lúc ấy Dụ Duy Giang vẫn còn thấy ghê.

Chu Đình Ngộ và Thời Dẫn theo đuôi Dụ Duy Giang, nửa đường suýt mất dấu. Bọn họ tìm một vòng, mãi mới thấy chiếc Maybach màu đen dừng trước cửa tiệm bánh ngọt.

Hai người buộc phải dừng đèn đỏ ở ngã tư.

"Thầy Chu," Thời Dẫn mở miệng bảo, "Có phải năm ấy Dụ Duy Giang đánh người đó bị thương không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!