Chương 44: (Vô Đề)

Chuông điện thoại reo. Màn hình hiện số điện thoại lạ. Thời Dẫn nghe máy: "Alo, ai vậy?"

"Tôi là Chu Đình Ngộ." Đối phương nói, "Thời Dẫn, bây giờ cậu rảnh không?"

"Thầy Chu? Em rảnh, sao đấy?"

"Cậu có thể sang phòng tôi một chuyến không, làm phiền rồi, sang luôn nhé."

"Ok, em sang ngay đây."

Phòng Chu Đình Ngộ và Thời Dẫn ở cùng một tầng, không xa lắm. Thời Dẫn không biết Chu Đình Ngộ có chuyện gì gấp. Cậu thay quần áo rồi vội sang ngay.

Thời Dẫn gõ cửa phòng Chu Đình Ngộ. Tiếng Chu Đình Ngộ vọng ra từ bên kia cánh cửa: "Cửa không khoá, cậu vào đi."

Thời Dẫn nghi ngờ đầy bụng mở cửa vào, thấy cảnh tượng trong phòng mà hoảng. Chu Đình Ngộ mặc áo choàng tắm trắng đứng cạnh mép giường, trong lòng ôm một cậu trai. Nhìn thân hình và góc nghiêng là Thời Dẫn đoán ra ngay Thừa Nam. Thay vì nói Chu Đình Ngộ ôm Thừa Nam thì nên nói Thừa Nam mềm nhũn treo trên người Chu Đình Ngộ sẽ đúng hơn.

Hai tay Thừa Nam ghì trên cổ Chu Đình Ngộ, má đỏ hây hây, trông như người không xương toàn thân vô lực tụt xuống. Chu Đình Ngộ chỉ có thể ôm eo cậu tránh cho cậu trượt ngã.

Có vẻ Chu Đình Ngộ vừa tắm xong, tóc vẫn còn ướt, mặt mày có chút mất kiên nhẫn. Y không đeo kính nên phải híp mắt nhìn sang Thời Dẫn một cái.

Thời Dẫn ngạc nhiên nhưng sắc mặt tương đối bình tĩnh.

"Qua giúp một tay." Chu Đình Ngộ mở miệng.

Thời Dẫn ngây một giây, song "dạ" một tiếng vội vàng qua giúp.

"Thầy Chu…" Thừa Nam lèm bèm gọi một tiếng, "Em thích anh thật đấy."

Thời Dẫn khựng lại tại chỗ.

"Cậu vẫn chưa xong nữa à." Chu Đình Ngộ ôm eo Thừa Nam xách người lên, đoạn quay sang với kính trên tủ đầu giường, "Bây giờ về phòng."

"Em không về."

"Tuỳ cậu. Mai tôi đi."

Cơ thể Thừa Nam cứng đờ, đẩy Chu Đình Ngộ ra, hai mắt mờ mịt nhìn y: "Anh đừng đi."

Mắt Thừa Nam mờ đục, thân thể phát run. Chu Đình Ngộ ấn vai cậu xuống giường, ngoảnh đầu bảo Thời Dẫn: "Có thể phiền cậu đưa cậu ta về phòng không?"

Chu Đình Ngộ muốn tránh nghi ngờ, Thời Dẫn hiểu, chỉ là cậu không ngờ Thừa Nam và Chu Đình Ngộ đã phát triển đến mức này rồi. Phỏng đoán trước đây của cậu về việc Thừa Nam có cảm tình với Chu Đình Ngộ vậy mà thành thật.

Chu Đình Ngộ và Thừa Nam thật ra chưa phát triển đến mức mà Thời Dẫn nghĩ, chỉ tại Thừa Nam là tuyển thủ chơi trực diện không giấu được tâm tư của mình thôi. Hai hôm trước Thừa Nam tỏ tình với Chu Đình Ngộ bị từ chối, hôm nay không biết bị ai dắt đi uống rượu. Mà cũng tại tửu lượng cậu chẳng ra gì, rượu vào chút đã chạy tới phòng Chu Đình Ngộ giãi bày hết tâm tình.

Thừa Nam đờ ra nhìn Thời Dẫn, cất giọng chậm chạp: "…Thời Dẫn, cậu cũng ở đây…"

Thời Dẫn bước tới cạnh cậu chàng, khom lưng xuống bảo cậu: "Em đưa anh về."

Thừa Nam cúi đầu: "Không về được không."

"Không được." Chu Đình Ngộ đáp lại cậu.

Chu Đình Ngộ ngồi xuống đất lật vali, lấy ra một cái mũ lưỡi trai, rồi lại lấy thêm một cái khẩu trang một lần. Y chụp mũ lên đầu Thừa Nam, ngồi xuống bên cạnh đeo khẩu trang giúp cậu.

"Say thành thế này, mai cậu còn muốn đóng phim nữa không?" Động tác Chu Đình Ngộ rất thô lỗ, y nhấn mạnh mũ Thừa Nam xuống.

Thời Dẫn lo lắng hỏi: "Bị quản lý anh ấy thấy thì phải làm sao?"

"Lúc về cậu tránh người một chút," Chu Đình Ngộ nhíu mày, "Biết thì biết thôi, dù sao cũng chỉ là say rượu, có phải lên giường với tôi đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!