Buồng thang máy lại rung mạnh giây lát, sau đó tụt nhanh xuống. Chỉ hai giây đã khựng lại ngay. Cả người Thời Dẫn ngã vào lòng Dụ Duy Giang, còn chưa kịp nghĩ gì chân đã nhũn.
Nhiệt độ cơ thể Dụ Duy Giang khiến cậu có cảm giác an toàn mãnh liệt. Tay cậu hoàn toàn bị Dụ Duy Giang nắm trong tay, mười ngón đan xen.
Thời Dẫn không vì bóng tối và không gian kín thình lình xuất hiện mà thấy hoảng sợ, ngược lại, cậu mong bóng tối lúc này có thể duy trì lâu thêm chút.
Lời Dụ Duy Giang như rót vào cơ thể Thời Dẫn một loại thuốc an thần đã mất tác dụng. Rõ ràng muốn làm cậu an lòng nhưng lại phản tác dụng khiến cậu càng thêm căng thẳng.
Nếu tiếng tim đập có thể hoá tín hiệu truyền đạt ngôn ngữ thì nhịp tim Dụ Duy Giang sẽ cho Thời Dẫn biết, đồ ngốc, anh ta thích cậu biết bao nhiêu.
Trái tim Thời Dẫn sắp nổ tung rồi.
Cậu cảm nhận được đôi môi mỏng, mềm của Dụ Duy Giang dán trên vành tai mình. Cậu bị ôm càng lúc càng chặt, như sắp khảm vào lòng Dụ Duy Giang.
Ngoài thang máy truyền tới hàng loạt tiếng bước chân lộn xộn, dồn dập kéo đến, còn kèm theo tiếng người huyên náo. Âm thanh càng lúc càng gần.
"Tinh" một tiếng. Đèn thang máy vẫn không sáng nhưng cửa đã mở rồi.
Trái tim Thời Dẫn ngừng đập. Cậu cuống quýt rút khỏi tay Dụ Duy Giang, đột ngột giãy về trước, hoảng loạn trốn khỏi cái ôm của anh.
Cửa thang máy chầm chậm mở ra. Ánh sáng xuyên qua khe cửa lọt vào, chói đến nỗi hai người phải nheo mắt lại.
Bên ngoài lố nhố toàn người là người. Một loạt các cô gái giơ điện thoại và máy ảnh chen chúc nhau ngoài đó. Bị vây trong trung tâm dòng người là một anh chàng cao ráo, mặt mũi đẹp trai.
Nhịp tim Thời Dẫn vẫn thật mau, ruột gan rối bời, tiếng thở dồn dập. Vệt đỏ trên mặt cậu không hiện quá rõ, giờ đang ngây người nhìn cảnh tượng bên ngoài.
Dụ Duy Giang trầm mặc đứng một bên, mày hơi nhíu.
Thời Dẫn vẫn còn do dự, vẫn không chịu trả lời đúng trọng tâm câu hỏi của anh.
Người ngoài thang máy nhìn hết sang hướng Dụ Duy Giang và Thời Dẫn, bao gồm cả chàng trai bị mọi người vây quanh.
Xem cảnh tượng này chắc là người nổi tiếng. Thời Dẫn quan sát chàng trai kia một chút, bất ngờ nhận ra ngũ quan người này có phần tương tự Dụ Duy Giang, nhất là vùng mày.
Thời Dẫn càng nhìn càng thấy giống, đến nỗi cậu còn nghi ngờ người này có phải đã chỉnh mặt cho giống Dụ Duy Giang không.
"Là Dụ Duy Giang kìa!" Trong nhóm người hâm mộ phát ra một giọng nói.
Thời Dẫn thấy chàng trai kia quay sang nhìn Dụ Duy Giang một cái.
Hiện trường lặng đi chỉ ba giây, sau đó xôn xao lên.
"Đậu má đậu má."
"Hôm nay không uổng công chút nào, nhiều hoa thơm quá!"
"Bên cạnh Dụ Duy Giang là ai thế?"
"Mắt của tui! Má! Sao mà nhiều trai đẹp thế!"
Dụ Duy Giang đen mặt suốt cả quá trình, muốn cầm tay Thời Dẫn nhưng bị cậu tránh đi. Dụ Duy Giang quay lại nhìn Thời Dẫn một cái sau đó bước thẳng ra khỏi thang máy.
"Thang máy hỏng rồi, đừng đi nữa." Thời Dẫn nhắc nhở một câu, song nối gót theo Dụ Duy Giang. Có người giơ điện thoại dí vào Dụ Duy Giang chụp ảnh. Thời Dẫn nhăn mày, bước tới ngăn cản: "Xin đừng chụp ảnh."
"Đây là trợ lý hở?" Có người thì thầm một câu, "Trời đất, bây giờ đến trợ lý cũng là cấp bậc nhan sắc này ư?"
Dụ Duy Giang đi thẳng tới bàn lễ tân khách sạn báo thang máy hỏng, phiền nhanh chóng gọi người sửa chữa.
Sau đó hai người vào một thang khác không có vấn đề. Đèn thang máy sáng tỏ. Thời Dẫn trông hệt một con cún nhà có tang, héo héo, suốt cả đường chẳng nói một lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!