Chương 41: (Vô Đề)

Dụ Duy Giang xuất hiện quá đúng lúc, ngược lại lại xóa đi sự nghi ngờ ban đầu của Thời Dẫn.

Nếu như thật sự như cậu nghĩ, cứ cho là cậu đăng bài kèm định vị đi thì chẳng lẽ Dụ Duy Giang thấy là nhất định sẽ tới à?

Nghĩ vậy, Thời Dẫn thấy hình như mình nghĩ nhiều quá, vành tai lặng lẽ nóng lên.

"Chàng tiên Dụ." Nguyên Dập vẫy tay với Dụ Duy Giang, nở nụ cười, "Chào buổi tối nhé."

"Chào buổi tối." Dụ Duy Giang đáp lại một câu, song nhìn Thời Dẫn: "Tay bị thương mà còn uống rượu."

"Em gọi nước ép." Thời Dẫn lí nhí.

Bà chủ mang cho Thời Dẫn một ly nước ép dưa hấu ướp lạnh, Thời Dẫn giơ tay đón. Đầu ngón tay tiếp xúc với thành ly lạnh ngắt, lạnh đến nỗi run cả tay.

Nguyên Dập giờ mới chú ý đến tay phải Thời Dẫn quấn gạc, "Tay sao thế?"

"Ngã nên trầy da."

"Ngã lúc quay phim à? Đóng phim đúng là không dễ dàng."

"Rượu của quý khách đây." Bà chủ mang rượu của Dụ Duy Giang ra.

Thời Dẫn liếc trộm, ánh mắt ngó loạn xung quanh, không biết rốt cuộc là định nói với ai: "Em nhớ tửu lượng của anh không tốt lắm."

Dụ Duy Giang đáp lời cậu rất tự nhiên: "Mojito thôi, không phải rượu nặng."

"Ò." Thời Dẫn cúi đầu hút nước ép, "Em còn tưởng anh không uống được chút nào cơ."

Thật ra người không uống được một chút nào là Thời Dẫn.

Nguyên Dập ngạc nhiên: "Sao cậu biết tửu lượng chàng tiên Dụ không tốt?"

Thời Dẫn vội ngó Dụ Duy Giang, song lại nhìn xuống tiếp, "Bọn em ở cùng nhau lâu thế rồi mà, chẳng lẽ lại không biết chút chuyện nhỏ này."

Nguyên Dập chọc chọc trán Thời Dẫn bằng ngón trỏ: "Cậu nói vậy làm anh ghen tị đấy nhé."

Điện thoại Dụ Duy Giang rung. Anh nhấc điện thoại lên, "Alo?"

"Duy Giang, cậu ra khỏi quán trà rồi à?" Đầu bên kia điện thoại là Hạ Tấn Trung.

"Ừ."

"Nhanh vậy? Bây giờ cậu đang ở đâu?"

Dụ Duy Giang nói tên quán bar.

Mấy phút sau, Hạ Tấn Trung đuổi đến nơi.

"Thời Dẫn cũng ở đây à?" Hạ Tấn Trung bước tới quầy bar, Nguyên Dập giật mình: "Ôi vãi Hạ Tấn Trung!"

Hạ Tấn Trung, ảnh đế, độ nổi tiếng trong nước rất cao, ai mà không biết. Ngay cả bà chủ cũng xin chụp ảnh chung với anh ta.

Hạ Tấn Trung lịch sự cười với bà chủ: "Hoá đơn của họ cứ tính cho tôi nhé!"

Nguyên Dập vội xua tay: "Tôi thì không cần đâu thầy Hạ, tôi chỉ là người qua đường thôi."

"Giống nhau cả thôi." Hạ Tấn Trung kéo Dụ Duy Giang sang một bên nói chuyện, "Xin lỗi, tôi không biết quan hệ giữa cậu và mẹ không tốt."

"Không sao, vốn dĩ không liên quan đến anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!