*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thời Dẫn cuối cùng vẫn đồng ý với yêu cầu của Phó Lâm, đi cùng cô tới công viên giải trí. Cậu không hiểu, trời nóng thế này, công viên giải trí có gì hay mà chơi.
Đang mùa nghỉ hè, công viên giải trí đúng mùa cao điểm toàn người là người. Thời Dẫn nhẫn nại đứng xếp hàng cùng Phó Lâm, chơi mấy trò tương đối k*ch th*ch.
Thời tiết nóng nực, lưng Thời Dẫn phơi nắng toát một lớp mồ hôi mỏng. Thật sự không chơi nổi. Cậu ngồi xuống ghế dài trong công viên nghỉ ngơi.
"Cho em." Phó Lâm đưa Thời Dẫn một que kem, "Vị vani."
"Chị ăn đi." Thời Dẫn nói.
Phó Lâm ngồi xuống cạnh Thời Dẫn, giơ que kem lên trước mặt cậu, "Chị phải kiểm soát vóc dáng không ăn được mấy cái này."
Thời Dẫn im lặng mấy giây, song nhận que kem, "Không phải lúc trước chị không muốn đến công viên à? Sao nay nóng thế này vẫn muốn đến?"
Công viên giải trí là mục tất yếu mà các cặp đôi lựa chọn khi hẹn hò. Đây là lúc trước khi Phó Lâm đề xuất hẹn hò, Thời Dẫn tra baidu thấy. Nhưng khi đó nó bị Phó Lâm từ chối, lý do là cô cảm thấy quá trẻ con.
"Lúc trước không đi cùng em tới được, bây giờ hối hận rồi." Phó Lâm bảo.
Thời Dẫn không lên tiếng. Que kem trên tay cậu đã bắt đầu có dấu hiệu tan chảy. Phó Lâm nhắc nhở: "Không ăn kem đi chảy đấy."
Thời Dẫn nghe vậy cúi đầu, cắn một miếng mà chẳng buồn để ý hương vị.
Phó Lâm đeo kính râm. Trên đầu là chiếc mũ lưỡi trai màu lam nhạt. Cuối cùng cô cũng đi vào vấn đề chính, "Chắc em cũng đoán được tại sao hôm nay chị tới tìm em rồi."
"Tìm em quay lại à." Thời Dẫn bình thản bảo.
Phó Lâm cười: "Vậy là em biết rõ tại sao chị tìm em ra ngoài, em vẫn đi." Cô ngừng lại, song tiếp tục bổ sung: "Vì Dụ Duy Giang."
Thời Dẫn khẽ nhíu mày.
"Nhỡ chị lừa em thì sao?"
Thời Dẫn quay sang hướng cô, biểu cảm nghiêm túc.
Phó Lâm thu lại nụ cười: "Tại sao em chắc chắn chị nhất định sẽ không lừa em?"
Thời Dẫn đứng lên, ném nửa que kem ăn dở vào thùng rác bên cạnh. Mặt mày không chút biểu cảm: "Em nghĩ là ít nhất chị vẫn còn chút tự tôn, còn chút thể diện."
Đây có lẽ là câu nghiêm trọng nhất Thời Dẫn nói với Phó Lâm kể từ khi bắt đầu đến giờ. Ngay cả lúc đề nghị chia tay, cậu cũng chưa trách móc Phó Lâm điều gì.
Phó Lâm hối hận vì mình nói không lựa lời. Cô hoảng hốt chặn trước mặt Thời Dẫn, dịu giọng bảo: "Chị không lừa em, chuyện Dụ Duy Giang lát chúng ta nói tiếp được không?"
Thời Dẫn đứng tại chỗ.
"Hôm nay chị tìm em muốn quay lại."
"Không thể."
"Tại sao?" Phó Lâm biết câu hỏi của mình rất thừa nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi tiếp, "Một chút khả năng cũng không có à?"
"Chị thấy sao?" Thời Dẫn hỏi ngược lại. Phó Lâm thông minh như vậy, sao cô có thể không đoán được suy nghĩ của cậu, không đoán được cậu nhất định sẽ từ chối chứ.
Phó Lâm vẫn chặn trước mặt Thời Dẫn không dịch lấy một bước. Trên mặt lộ ra biểu cảm vừa khổ sở vừa không cam lòng, vẻ như nhất định phải đợi được Thời Dẫn cho cô một lý do.
Cô muốn thì Thời Dẫn cho cô vậy.
"Chị, chị sẽ không cho là em sẽ tốt tính đến mức quay lại với người đã cắm sừng mình chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!