Chương 35: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tỉnh nào."

"Thời Dẫn."

Thời Dẫn nghe âm thanh từ xa vọng tới, mỗi lúc một gần, quanh quẩn bên tai. Bên má có thứ gì ấm áp chạm vào, Thời Dẫn chậm chạp mở mắt.

Trước mắt là khuôn mặt mơ hồ của Dụ Duy Giang.

"Dậy đi, Hình Kiêu tới đón chúng ta." Dụ Duy Giang bảo.

Thời Dẫn dựng mí mắt chua xót, mơ màng sờ trán Dụ Duy Giang, lẩm bẩm: "Hình như hết sốt rồi…"

Người vừa ngủ dậy phản ứng hơi chậm. Tay Thời Dẫn phủ trên trán Dụ Duy Giang rất lâu. Lòng bàn tay dán lên da anh.

Dụ Duy Giang nghĩ bụng, nếu mà nhéo tai Thời Dẫn tính là lưu manh thì Thời Dẫn bây giờ có phải cũng ngang ngửa anh không.

Y tá trưởng không ở đây, Dụ Duy Giang biết đi đâu nói lý bây giờ.

Hình Kiêu gõ cửa phòng Dụ Duy Giang chán chê mà không ai đáp lại, gọi một cuộc mới biết Dụ Duy Giang đang ở viện. Cậu chàng chạy tới, hùng hùng hổ hổ đưa hai người về khách sạn.

Sáng hôm sau, Thời Dẫn bị tiếng gõ cửa ồn tỉnh. Cậu nheo mắt lần xem điện thoại, phát hiện mới sáu rưỡi.

Trời ơi, sớm ngày ra đã không cho người ta ngủ yên.

Thời Dẫn mang theo chút gắt ngủ ra mở cửa. Đầu tóc bù xù. Chiếc áo phông cotton rộng rãi tròng trên người. Cổ áo lệch sang một bên lộ ra xương quai xanh.

Người ngoài cửa phát ra tiếng kêu khẽ như bị hoảng hốt lắm. Thời Dẫn sững sờ, nhận ra người quấy nhiễu mộng đẹp của cậu là trợ lý của Dụ Duy Giang, hình như tên là Tiểu Đường thì phải.

Tiểu Đường che miệng, vô thức lùi lại một bước, trừng đôi mắt nhỏ kinh hoàng nhìn Thời Dẫn.

Dáng vẻ này y như Thời Dẫn kh** th*n chạy lông nhông ra mở cửa ấy.

"Tôi." Tiểu Đường ấp a ấp úng, "Ngại quá, tôi không biết cậu chưa rửa mặt, cứ tưởng cậu dậy rồi."

Phần lớn diễn viên đã khởi công rồi đều dậy rất sớm. Bởi đoàn phim muốn đẩy nhanh tiến độ nên mọi người không dám lười biếng. Chỉ có Thời Dẫn đến giờ vẫn là "nhân viên ngoài biên chế", chưa chính thức bắt đầu vào việc. Vì vậy nhịp điệu làm việc nghỉ ngơi của cậu không đồng bộ với những người khác.

Thời Dẫn chỉnh lại quần áo, nở nụ cười ôn hoà: "Có việc gì à?"

"Chuyện là, anh Hình Kiêu gọi cậu cùng đi ăn sáng."

"Em?"

Tiểu Đường gật đầu: "Ừ, anh ấy bảo tôi tới gọi cậu. Bữa sáng đoàn phim cung cấp có thời hạn thôi, lát là không có nữa đâu."

"Ok." Thời Dẫn cong mắt cười, "Lát em sẽ đi."

Thật ra Thời Dẫn không đói chút nào. Nhưng Hình Kiêu có dấu hiệu xua tan hiềm khích lúc trước với cậu, bữa sáng này cũng xem như nấc thang xuống nước của người ta.

Thời Dẫn phát hiện Hình Kiêu cũng có một tẹo làm kiêu đấy nhé.

Thời Dẫn gặp Lương Tử Hưng trong thang máy. Lương Tử Hưng ở cùng tầng với cậu. Bởi vì không thân quen, lại thêm Lương Tử Hưng và chú nhỏ của Thời Dẫn còn có quan hệ đặc thù không thể nói rõ nên Thời Dẫn không sao chào hỏi cậu ta một cách tự nhiên như với người khác được.

Có điều, Lương Tử Hưng cũng không để ý cậu. Mặt cậu ta lúc không cười là một khuôn mặt lạnh lùng nhưng vẫn đẹp hút mắt, đuôi mắt nhếch lên, môi mỏng mà thẳng.

Trạng thái của cậu ta gần như biến hoá rất nhiều, trước mặt công chúng là một kiểu, trước mặt Thời Tri Liên một kiểu, đều không giống nhau. Đó là một kẻ vừa đẹp vừa rất thông minh.

Giỏi che giấu là một loại vũ khí sắc bén trong việc sinh tồn tại giới giải trí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!