Chương 32: (Vô Đề)

Ban đầu việc cô nam quả nam ở chung một phòng là việc hết sức bình thường. Nhưng Thừa Nam thấy Thời Dẫn trốn như thế, cậu chàng nhất thời cạn lời.

Thời Dẫn cười gượng, tay cầm rèm cửa thả lỏng dần.

"Sao thế?" Thừa Nam khá là chậm hiểu, "Sao mà cứ như hiện trường bắt gian thế."

Mặt Thời Dẫn xanh luôn.

Thừa Nam cười: "Đùa đấy. Đi ăn lẩu không? Trước khi tới đây anh điều tra rồi, có một tiệm lẩu hot trên mạng lắm, được khen rất ngon."

Thừa Nam từng gặp qua Thời Dẫn một lần. Lúc ấy thân phận Thời Dẫn vẫn là người hâm mộ của Dụ Duy Giang. Có điều giá trị nhan sắc của người hâm mộ này cao quá, ném vào đám đông vẫn thu hút ánh nhìn nên lần thứ hai gặp Thời Dẫn Thừa Nam đã nhận ra cậu.

"Em đi." Thời Dẫn vui vẻ đáp lời, song cậu quay sang hỏi Dụ Duy Giang: "Anh đi không?"

Tuy tính tình Dụ Duy Giang lạnh lùng xa cách nhưng anh không lập dị. Anh vẫn sẽ tham gia các hoạt động xã giao tất yếu mặc dù vừa mới tắm xong.

Anh ừ một tiếng, bảo: "Tôi gọi cho Chu Đình Ngộ một cuộc, gọi cả cậu ta nhé?"

Thừa Nam kinh ngạc: "Thầy Chu? Anh ấy cũng đến luôn?"

"Đạo diễn Trương bảo cậu ta vào đoàn cùng, vừa xuống máy bay xong."

"Gọi gọi gọi." Thừa Nam nói liên thanh.

Vậy là Dụ Duy Giang gọi cho Chu Đình Ngộ báo địa chỉ Thừa Nam đưa, bảo y ra khỏi sân bay thì tới tiệm lẩu luôn.

Tiệm lẩu buôn bán phát đạt. Thừa Nam chắc là thanh niên sành ăn sành uống, còn chưa tới Khánh Thị cậu chàng đã đặt chỗ xong rồi. Phòng hơi lớn vì Thừa Nam đặt phòng theo số lượng thành viên vào đoàn, mà giờ chỉ có bốn mống trước mặt đây, cậu đành phải thương lượng lại với nhân viên đổi sang bàn nhỏ.

Việc này đơn giản, bán cái mặt là được.

Phục vụ hỏi quản lý, quản lý đồng ý ngay.

Tiếc là bàn nhỏ không có phòng nên họ phải ăn ở khu mở. Thường ngày Thừa Nam cũng gọi là biết giấu mình lắm, ra cửa vẫn biết đội mũ lưỡi trai che mặt. Dụ Duy Giang thì không, anh chẳng bận tâm việc lộ mặt ở nơi công cộng.

Có lẽ chưa gặp phải rắc rối nào ở vấn đề này nên mới điếc không sợ súng. Hoặc là căn bản anh không để ý chút nào.

Nước lẩu ở Khánh Thị vừa nhìn đã thấy cay. Thời Dẫn không tự chủ nuốt nước bọt, thèm thì rất thèm nhưng thật sự cậu không ăn được cay quá.

Thừa Nam hỏi họ muốn gọi lẩu gì. Thời Dẫn thử hỏi: "Có lẩu uyên ương không?"

Đúng như dự đoán, phục vụ mỉm cười: "Chỗ chúng tôi không có lẩu uyên ương thưa quý khách. Quý khách có thể gọi lẩu ít cay hơn một chút."

"Được rồi." Thời Dẫn từ bỏ, cậu hỏi tiếp: "Có coca không? Cocacola."

"Có ạ, loại có lạnh hay không lạnh?"

"Có lạnh."

"Vâng, anh đợi chút ạ."

Đồ lên gần hết rồi, Chu Đình Ngộ mới tới tiệm.

Vị trí bên cạnh Thừa Nam còn trống, Chu Đình Ngộ tuỳ ý ngồi xuống. Tóc y hơi rối, ánh mắt không quá tập trung, dáng vẻ y như vừa tỉnh giấc. Toàn thân trên dưới trừ chiếc kính gọng bạc tạm coi là trí thức ra thì đâu đâu cũng thấy hơi thở lười nhác.

"Chào buổi tối." Chu Đình Ngộ qua loa chào một tiếng cho phải phép.

"Thầy Chu." Thừa Nam gọi.

Chu Đình Ngộ quay sang, nghĩ nghĩ, đoạn nhắc lại tên cậu chàng: "Thừa Nam."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!