Chương 30: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tài nấu ăn của Dụ Duy Giang chẳng ăn nhập chút nào với khí chất không nhiễm khói lửa nhân gian của anh. Anh nấu năm món cơm nhà đơn giản, mùi vị rất được, sắc hương vẹn toàn.

Dáng người anh cao. Trong tưởng tượng của Thời Dẫn, lúc anh xuống bếp hẳn nên có chút vụng về nhưng ngờ đâu anh làm việc gọn gàng mau lẹ. Dáng vẻ thành thạo khiến Thời Dẫn bỗng nghĩ tới những chữ như là "Cần cù tiết kiệm quán xuyến gia đình", "Hiền phu" các thứ.

Từ khi Dụ Duy Giang vào bếp cho tới lúc anh làm xong, Thời Dẫn vẫn ngồi trên sô pha chưa từng di chuyển lấy một bước, chỉ ăn mấy quả nho mà còn là nho chưa rửa, đều là lấy giấy ăn lau qua loa rồi bỏ luôn vào miệng.

Trong lúc ấy Thời Dẫn có hỏi Dụ Duy Giang có cần giúp đỡ không, Dụ Duy Giang đáp không cần nên cậu lại tiếp tục ngồi đó ăn nho.

Thật ra Thời Dẫn thích nhiều loại trái cây lắm nhưng hôm nay cậu lại thích nho một cách đặc biệt.

Dụ Duy Giang lặng lẽ nhìn Thời Dẫn nhiều lần. Nếu không phải cậu đang ngồi ngẩn người thì cũng là nghịch điện thoại, có lúc hai má phình ra như chú hamster ngấu nghiến gì đó.

Dụ Duy Giang đặt món cuối cùng lên bàn, đoạn bảo Thời Dẫn cầm hai cái cốc trong ngăn kéo bàn trà đi rửa.

Thời Dẫn nghe lời rất nhanh đã lấy được cốc ra mang vào bếp rửa. Cậu ngồi im hơn nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng được vận động một chút nên bước chân cũng hóa phiêu hơn. Bởi vì quá nhiều năng lượng nên lúc cầm cốc quay lại cậu đã va phải Dụ Duy Giang. 

Thời Dẫn theo phản xạ lùi lại phía sau một chút. Nước đọng trên cốc dính lên chiếc áo vải cotton của Dụ Duy Giang. Thời Dẫn vội giơ tay áo lên chùi, quýnh quáng bảo: "Em xin lỗi."

Dụ Duy Giang thấy dáng vẻ kích động phấn khích vừa rồi của Thời Dẫn cứ như chó con hiếu động vừa mới sổ lồng. Bấy giờ anh mới hỏi: "Ăn nhiều nho không rửa thế bụng có khó chịu không?"

Thời Dẫn cười cười không đáp.

Hai người ngồi vào chỗ mình. Thời Dẫn chọn một lon coca to trong đống đồ uống Dụ Duy Giang mới mua về, đang muốn rót cho Dụ Duy Giang thì anh giơ tay cản miệng cốc lại, "Tôi không uống cái này." Nói xong anh mở tủ lạnh cầm bình nước khoáng ra.

Mùi thức ăn bay đầy phòng. Thời Dẫn ngoan ngoãn ngồi, đợi Dụ Duy Giang động đũa vào bữa. Sự câu nệ và hiểu chuyện của Thời Dẫn khiến Dụ Duy Giang cảm thấy buồn cười.

Sau khi ăn, Thời Dẫn bắt đầu một màn tâng bốc thần tượng đầy nhiệt tình.

Nết ăn của Dụ Duy Giang rất nhã nhặn. Anh không nói nhiều nhưng mỗi câu của Thời Dẫn anh đều đáp lại, thông thường đều là một chữ "ừm".

Nếu so với anh thì Thời Dẫn trông có vẻ rất lải nhải. Vậy nên cậu bất giác nói ít lại.

"Cậu muốn tham gia ngành giải trí à?" Dụ Duy Giang hiếm khi chủ động mở miệng.

"Không đâu." Thời Dẫn lắc đầu, hiểu tại sao Dụ Duy Giang lại hỏi vấn đề này, "Việc thử vai với đạo diễn Trương chỉ là ngoài ý muốn thôi. Em lúc ấy… hơi bốc đồng."

Thời Dẫn sẽ không cho Dụ Duy Giang biết. Thực ra cũng không ngoài ý muốn lắm đâu, ban đầu cậu cũng mưu đồ dữ lắm.

Đương nhiên, nếu cậu hư hơn thì cậu có thể đổ hết lỗi lên đầu Dụ Duy Giang, Dụ Duy Giang là nguyên nhân thúc đẩy sự ngoài ý muốn này.

"Em không hứng thú với việc làm người nổi tiếng." Thời Dẫn bảo, "Em cũng không biết diễn, anh chẳng bảo em diễn không giỏi còn gì."

"Cậu học ngôn ngữ Đức." Dụ Duy Giang gắp một miếng súp lơ xanh, "Đã nghĩ sau này làm gì chưa."

Thời Dẫn sửng sốt: "Sao anh biết em học ngôn ngữ Đức?"

Tay Dụ Duy Giang hơi khựng lại, biểu cảm không một chút thay đổi rõ ràng. Anh thả súp lơ vào bát, nhấc cốc nước lên uống một ngụm, trả lời bằng một giọng rất bình tĩnh: "Hình Kiêu muốn ký thỏa thuận với cậu nên phải tìm hiểu trước về cậu một chút."

Thời Dẫn "Ò" một tiếng, vẻ như đã tin rồi.

Thời Dẫn nghĩ ngợi giây lát rồi đáp lời: "Em chưa nghĩ tới sau này sẽ làm gì. Còn anh, thầy… Dụ Duy Giang,"  Thời Dẫn gọi tên Dụ Duy Giang không được tự nhiên lắm, "Lúc đầu sao anh lại muốn đóng phim?"

"Vì muốn làm chuyện gì khác thú vị."

Thời Dẫn không hiểu lắm: "Thế anh có thích đóng phim không? Hay chỉ thấy thú vị thôi?"

"Chuyện không thích tôi sẽ không làm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!