Chương 29: (Vô Đề)

"Xảy ra chuyện gì" của Dụ Duy Giang bao gồm rất nhiều. Anh muốn biết tại sao Thời Dẫn lại thất thố như thế, cũng muốn biết tại sao Thời Dẫn lại thành diễn viên ứng tuyển vai "Lý Lạc".

Dụ Duy Giang lại nắm cánh tay Thời Dẫn một lần nữa, quay lại mở cửa bảo Trương Tiệp: "Phiền đạo diễn Trương chờ một chút."

"Cậu ta không muốn thì mặc cậu ta, vẫn còn đầy người muốn diễn." Trương Tiệp lạnh lùng nói. Lòng nghĩ giới trẻ thời nay đúng là không chịu nổi một chút khó khăn, nhất là kiểu cậu ấm gia cảnh khá giả, tính cách dễ được người yêu mến này. Những người như vậy rất dễ mê hoặc người khác, khiến người ta không nỡ nặng lời với mình.

Nhưng Trương Tiệp không phải người khác. Từ trước đến nay anh ta chỉ nói chuyện không nói người.

Dụ Duy Giang khép cửa lại. May mà Thời Dẫn cũng ngoan. Trương Tiệp nặng lời mà cậu cũng không nổi nóng phủi hết tất cả bỏ đi. Dụ Duy Giang nắm cánh tay cậu, cậu bèn ngoan ngoãn đứng im. Vẻ như cảm xúc của cậu bùng nổ chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi.

Bên ngoài phòng làm việc có bàn trà tiếp khách. Dụ Duy Giang bước tới ngồi xuống, bảo Thời Dẫn cũng qua ngồi.

Thời Dẫn đeo ba lô, ngồi xuống một cách mất tự nhiên.

"Sao vậy?"

Thời Dẫn cúi đầu không nói.

"Nhìn tôi."

Môi Thời Dẫn mấp máy, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt vẫn né tránh.

"Dạo này cậu lạ lắm." Dụ Duy Giang chỉ ra.

Từ đêm từ thiện Thời Dẫn đã không đúng rồi, cứ liên tục sợ này sợ kia. Nếu bởi khoảng cách xã giao gần quá thì chẳng phải Dụ Duy Giang đã tỏ thái độ rõ ràng rồi sao. Dụ Duy Giang không muốn giải thích lại. Anh quen nói một không nói hai, trong từ điển không có hai chữ "nhấn mạnh". Thế nhưng đối mặt với Thời Dẫn, đối mặt với một Thời Dẫn không thể hiểu được, anh đã phải nhấn mạnh rất nhiều lần.

"Đã đến đây rồi sao lại muốn đi? Tại sao? Tại vì thấy tôi?

Ánh mắt Dụ Duy Giang luôn có tình, có thể nhìn thấu lòng người, tâm tư của Thời Dẫn không giấu được.

Thời Dẫn kể lại từ đầu đến cuối chuyện Trương Tiệp tìm cậu đóng phim, kể Dụ Duy Giang chuyện cậu đồng ý chỉ vì nhất thời nông nổi. Cậu bỏ qua một số điểm chính, chỉ bảo nguyên nhân hối hận chủ yếu là luống cuống, cảm giác mình diễn không đến.

Dụ Duy Giang còn lâu mới tin cậu, nhấn mạnh lại một lần: "Trước tôi từng nói với cậu, tôi không ghét việc cậu cách tôi rất gần."

Nếu như chỉ bởi luống cuống thì tại sao lần nào Thời Dẫn cũng thấy hoảng hốt ngay lúc nhìn thấy anh.

"Trong cuộc sống của cậu, cậu nên là chính cậu, không phải fan của Dụ Duy Giang."

Thời Dẫn nhìn Dụ Duy Giang. Ánh mắt nán lại. Màu mắt và tóc của cậu đều nhạt, con ngươi phản chiếu khuôn mặt Dụ Duy Giang.

Dụ Duy Giang nghĩ Thời Dẫn hiểu ý anh.

"Làm việc phải làm đến nơi đến chốn. Cậu đã đồng ý với Trương Tiệp rồi thì phải làm cho xong." Cách nói chuyện của Dụ Duy Giang vẫn luôn bình tĩnh, chất giọng trầm có lực, "Đây là thỏa thuận giữa cậu và Trương Tiệp. Nhân vật Lý Lạc này là cậu diễn mà, tại sao phải để ý đến sự tồn tại của tôi."

Thời Dẫn rất ít khi nghe Dụ Duy Giang nói một lần nói nhiều như thế, cảm thấy rất lạ. Rào cản trong lòng cậu cũng đã vơi bớt phần nào.

Dụ Duy Giang phủ định tội lỗi của cậu, giúp cậu lấy lại chút tự do ngắn hạn.

Trương Tiệp xấu miệng mềm lòng. Thật ra là bận một nùi việc nhưng vẫn chịu nhịn ngồi trong phòng đợi mấy phút. 

Cũng may là Thời Dẫn nghĩ thông. Cậu mở hé cửa, thò đầu vào.

Trương Tiệp vừa mới quyết định, nếu Thời Dẫn còn lằng nhằng như thế thì anh ta sẽ tìm người khác.

"Còn diễn nữa không đạo diễn Trương ơi?" Thời Dẫn ngoan ngoãn hỏi một câu.

"Đừng hỏi tôi, hỏi thần tượng cậu ấy. Cậu lãng phí thời gian của cậu ta."

Dụ Duy Giang xuất hiện sau lưng Thời Dẫn. Trương Tiệp nghĩ thần tượng này chiều người hâm mộ quá nhỉ, làm cha người ta được rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!