Chương 26: (Vô Đề)

Phó Lâm á khẩu không trả lời được, không nghĩ ra lý do phản bác. Thời Dẫn chỉ nhẫn nại chờ Phó Lâm ba giây, sau đó cúp máy.

Sau Phó Lâm có gọi tới thêm một lần, Thời Dẫn không nhận.

Tuy Phó Lâm không ngỏ ý rõ ràng muốn quay lại với Thời Dẫn nhưng các loại biểu hiện của cô đều đã bộc lộ rõ rành rành.

Thời Dẫn không muốn dây dưa nhiều với Phó Lâm. Nếu đã không nói thẳng ra thì cậu cũng sẽ giữ mặt mũi cho cô.

Lấy vàng đổi ngọc là phi thực tế, khéo còn dính hiềm nghi hối lộ đút lót. Thời Dẫn cảm thấy mình nảy ra ý tưởng thái quá này hơi buồn cười. Cậu định gọi cho Hình Kiêu nghiêm túc bày tỏ muốn lấy lại ngọc bội, cũng sẽ đưa ra lời giải thích hợp lý.

Hình Kiêu có lẽ đang bận nên cuộc gọi không có người nhận. Thời Dẫn không gọi lại. Chừng hơn mười hai giờ đêm, Hình Kiêu chủ động gọi lại.

Thời Dẫn đau vai, trằn trọc trên giường mãi không ngủ được. Điện thoại vừa reo cậu đã bắt máy.

Giờ giấc làm việc nghỉ ngơi của Hình Kiêu không giống người bình thường. Giờ đi ngủ của người khác khéo mới chỉ là giờ kết thúc thời gian làm việc một ngày của cậu. Điện thoại kết nối rồi Hình Kiêu mới nhận ra thời điểm mình gọi lại cho Thời Dẫn rất không hợp lý.

"Ấy, ngại quá, em ngủ rồi phải không?"

"Không đâu." Thời Dẫn cười, "Em đang chơi đây."

"Sao thế? Có chuyện gì à?"

"Anh Hình, trong đống quà hôm nay có phải có một miếng ngọc bội không?"

"Có đấy, không biết ai đưa mà lại gửi thứ quý giá như thế, còn là ngọc Hòa Điền nữa chứ. Anh thấy chất lượng và độ nhẵn được lắm, khéo giá cũng ra trò lắm."

"Anh Hình, miếng ngọc đó… là của em."

"Sao?"

"Chắc là lúc ban ngày đưa quà em vô tình làm rơi. Ngọc bội đó là mẹ cho em, trên dây đeo còn thêu tên em, anh có thể nói một tiếng với thầy Dụ giúp em không…"

"Được chứ."

"Vậy lúc nào em qua lấy nhé?"

"Dạo này hơi bận. Thứ bảy tuần sau có một đêm hội từ thiện ở trung tâm hội nghị triển lãm Dự Thành. Nếu em qua được thì gọi anh, anh mang ngọc cho em."

"Được."

Thời gian đêm hội mở màn là sáu giờ. Thời Dẫn tan học lên tàu điện ngầm tới trung tâm Dự Thành.

Sắc trời chưa tối mà ngoài trung tâm đã đầy sao tụ tập. Khu vực trống đỗ đầy xe bảo mẫu. Khắp nơi đều là trường thương đại pháo của các phóng viên nhà báo giới giải trí. Đây là một đêm hội quy mô long trọng. Tất cả minh tinh đều áo quần gọn gàng sang trọng, trang điểm tinh tế.

Thời Dẫn lạc lõng đứng ngoài vòng người, một thân trang phục tràn ngập hơi thở sinh viên, như một chú thỏ lạc trong bầy khổng tước, cô đơn lẻ loi, ngờ nghệch đáng thương.

Ngờ nghệch đáng thương đều là phán đoán chủ quan của một vài vị cá mập thương trường nào đó. Thời Dẫn bị rất nhiều người giới thượng lưu ăn mặc bảnh bao đến gần hỏi tên gì, ở công ty giải trí nào.

Khí chất những vị tinh anh này tương đồng với chú nhỏ cậu nhưng còn lâu mới đẹp trai bằng chú.

Thời Dẫn không thoải mái tránh bọn họ đến gần. Phiền não trong lòng chỉ có: Nhiều người thế này cậu biết đi tìm Hình Kiêu ở đâu. 

Ngoài cửa chính trung tâm có một chiếc Bentley đen chầm chậm dừng lại. Phóng viên như đám thú dữ ngửi được mùi máu, ào ào xông tới. Thời Dẫn híp mắt nhìn, thấy biển số xe quen lắm.

Lát sau, một người đàn ông nom rất ưu tú mặc vest đi giày da sang trọng bước xuống xe, mặt mày giống hệt chú nhỏ của Thời Dẫn.

Thời Dẫn tròn mắt, thấy Thời Tri Liên quay sang nhìn về phía cậu.

Thời Tri Liên nghiêng đầu nói gì đó với trợ lý, trợ lý bước về hướng Thời Dẫn. Sau đó Thời Tri Liên nhã nhặn sửa lại măng sét rồi một mình vào hội trường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!