Chương 23: (Vô Đề)

Hình Kiêu ngó Dụ Duy Giang qua gương chiếu hậu. Dụ Duy Giang đang nhìn ngoài cửa xe. Gương mặt anh tuấn lấm những men say.

"Nhà đầu tư… là nam hay nữ?" Hình Kiêu cất tiếng hỏi.

"Nữ."

Hình Kiêu chậc một tiếng, khó chịu nhíu mày.

Thời buổi này lưu manh đúng là chẳng phân biệt nam nữ. Một kịch bản có giá trị quan đúng xu hướng như thế mà lại để người xấu đảm nhiệm sản xuất thế này, cái giới này đúng là mục từ gốc.

"Thôi không sao." Hình Kiêu vì đã quen với nhịp điệu và nguyên tắc của Dụ Duy Giang mà thay đổi theo anh lúc nào không hay, cậu cũng bắt đầu hơi không thích đi đường tắt, "Em bảo này, vừa rồi có một đạo diễn gọi điện cho em."

Dụ Duy Giang quay sang nhìn cậu, ánh mắt vẫn chưa tỉnh táo hẳn.

Mặt Hình Kiêu mang ý cười: "Một bộ phim chiếu mạng chuyển thể từ tiểu thuyết, tình hình cụ thể em cũng chưa rõ hết nhưng nghe bảo là tiểu thuyết gốc hot lắm, tên là "Gió ngầm", chủ đề phòng chống ma tuý."

Biểu cảm Dụ Duy Giang thay đổi.

"Nhưng mà cát

-xê chắc không nhiều đâu, phim kinh phí thấp mà. Nhưng thành viên cốt cán ổn lắm, đều là diễn viên gọi là thực lực," Hình Kiêu tiếp, "Cả chủ đề lẫn cốt truyện đều rất nghiêm túc. Thể loại phim này không dễ ăn tiền nên không có mấy người đầu tư."

"Mai đoàn phim sẽ gửi kịch bản tới, lúc đấy anh xem thử xem, ok thì tuần sau đi thử vai."

Ngón tay Hình Kiêu nhịp nhịp trên vô lăng, bảo: "Thật ra em còn một bộ, thể loại phim thần tượng, chất lượng rất tốt. Có điều sợ là thời gian sẽ va nhau, nhận cái này rồi không nhận được cái kia…" Cậu nhìn người trong gương chiếu hậu, "Anh thấy thế nào?"

Hình Kiêu có một điểm vô cùng tốt đó là chuyện gì cũng lấy Dụ Duy Giang làm trung tâm. Sở dĩ cậu nhắc đến "Gió ngầm" trước là vì cậu đã đoán được lựa chọn của Dụ Duy Giang từ sớm, mặc dù như vậy cậu vẫn muốn thử đẩy Dụ Duy Giang đi đường tắt một chút xem sao.

Dù sao phim thần tượng ngốc nghếch dễ ăn tiền hơn, xác suất tăng độ nhận diện cũng cao hơn.

"Thử vai "Gió ngầm" trước."

Hình Kiêu trầm mặc hai giây, gật đầu: "Ok."

Dụ Duy Giang chợt nhớ đến chuyện gì nên móc điện thoại khỏi túi, mở wechat.

Dàn âm thanh trong xe phát một bài ca nhẹ nhàng đang thịnh hành, Hình Kiêu ngân nga theo giai điệu, cười bảo: "Cái cậu Thời Dẫn này tốt ghê, em chưa thấy fan nào tận chức tận trách như thế đâu, sắp thành trợ lý của anh đến nơi rồi."

"Cậu nên đổi ảnh đại diện wechat đi." Dụ Duy Giang thình lình lên tiếng. Vì cồn mà giọng anh khàn hơn bình thường.

"Hả?" Hình Kiêu không hiểu ra sao, "Đang yên đang lành bảo em đổi ảnh đại diện làm gì."

Dụ Duy Giang gửi tin nhắn đã soạn xong đi.

Ảnh đại diện của Hình Kiêu và Thời Dẫn đều là mèo con. Nếu không phải do hai ảnh na ná nhau thì chắc chắn Dụ Duy Giang sẽ không gọi nhầm.

Dụ Duy Giang bỏ điện thoại xuống, cảm thấy mỏi mắt nên nhắm lại.

Thời Dẫn đang đi về phía ga tàu, băng đô tai gấu đang cầm trên tay, tay còn lại cầm điện thoại. Điện thoại chợt rung lên một cái, cậu mở ra xem.

Tin nhắn suốt từ nửa tiếng trước, giờ Y mới trả lời cậu.

Y: Không sao, chỉ là vừa nãy thấy một con gấu nhỏ rất đáng yêu, định nói cho cậu mà trượt tay.

Thời Dẫn nghĩ bụng Y huynh trẻ con thật đấy, thế là cậu hỏi chuyện như đang dỗ dành trẻ con: Đáng yêu đến đâu nào? Có ảnh chụp hông nè?"

Hỏi xong đến chính cậu còn phải bật cười.

Dụ Duy Giang nhìn điện thoại, lòng bảo: Cũng đáng yêu như thế đấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!